Chương 86: Kết hôn

Cả đêm Kim Thu không ngủ nổi, vừa nhắm mắt lại, đã bị mẹ Kim kéo đi trang điểm, thay quần áo. Bạch Tuyên thì bị kéo ra khách sạn trước, đến giờ thì quay lại đón vợ, anh im lặng tỏ vẻ u oán, nhưng Kim Thu lại không hề nhìn thấy vẻ mặt ấy của anh.

Đến khi cô tỉnh ngủ, Bạch Tuyên cũng đã đến nơi, hôn lễ hôm nay không khác những hôn lễ của nhà bình thương là bao, trao bao lì xì, ăn canh táo đỏ, rồi Bạch Tuyên cõng cô lên xe, do đứa trẻ trong bụng dở chứng, Kim Thu không hề có chút cảm giác buồn rầu của ngày kết hôn, vừa lên xe, cô liền nói với anh: "Để em ngủ một lúc đi."

Sau đó cô liền ngủ, đến khách sạn thay lại váy, mở tiệc cưới, vì cô mang thai, không thể uống rượu nên người bị chuốc là Bạch Tuyên, rốt cuộc hôm nay anh cũng được gặp hết các trưởng bối nhà họ Kim, ngồi khoảng chừng hơn 20 mâm, nào là cô ba, dì năm ai ai cũng đến đủ, nếu không có mẹ Kim đứng bên cạnh nhắc, thì ngay cả Kim Thu cũng không nhớ nổi ai với ai.

Uống rượu xong, dưới sự điều khiển của MC, hai người bắt đầu trao nhẫn, Kim Thu cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: "Em khó chịu quá, có mùi gì khó chịu lắm ấy. Ọe."

Bạch Tuyên bị cô dọa sợ, liền ôm cô đi thẳng đến phòng phụ phía sau để nghỉ ngơi, mẹ Kim sau khi thoát khỏi đủ loại họ hàng, cũng chạy đến xem cô: "A Cửu có sao không?"

"Ngửi thấy nhiều mùi buồn nôn quá." Kim Thu không ngửi được mùi thức ăn quá nồng, thêm nữa ngoài kia còn có cả mùi nước hoa của nữ, lại càng thấy buồn nôn hơn, Bạch Tuyên đau lòng cầm khăn giấy lau giúp cô, đau lòng nói: "Vợ, vợ." Anh cũng chẳng biết phải nói gì hơn, chỉ có thể gọi vợ.

Thật sự thì không ai nghĩ đến việc một hôn lễ đang êm đẹp bỗng dưng lại thành ra thế này. Bạch Tuyên cảm thấy rất có lỗi với cô: "Đều là do anh không tốt, khiến vợ không thể làm một cô dâu thật xinh đẹp."

Kim Thu cũng là người rất kiên cường, cô rất hài lòng với mọi việc, trong lúc mang thai tâm trạng cũng không tệ, nên cũng không để chuyện này trong lòng: "Hôn lễ cũng chỉ là một hình thức mà thôi, không sao, em nghỉ một lúc là được rồi."

"Có muốn ăn gì không?" Cha Kim hỏi.

Kim Thu lắc đầu: "Con chẳng muốn ăn gì hết, đứa bé trong bụng quấy chết con mất." Đúng là một tiểu tổ tông, vừa mới đầu không thấy gì, còn tưởng đây là một đứa bé ngoan ngoãn, bây giờ nó lại hiện nguyên hình rồi, làm cô mệt muốn chết.

Vất vả lắm mới gắng gượng qua buổi hôn lễ này, còn phải lên máy bay đến Bắc Kinh tiếp, cả đường đi, Bạch Tuyên lo lắng đề phòng, dứt khoát bật đèn xanh ôm cô lên máy bay rồi xuống máy bay.

Kim Thu cũng quen với việc được Bạch Tuyên ôm như vậy rồi, nên ngủ rất say, không hề có chút cảm giác khó chịu nào, lúc mở mắt ra thì thấy mình đang ở nhà họ Bạch rồi.

Bạch Tuyên khẩn trương hỏi: "Vợ, em cảm thấy khó chịu chỗ nào không?"

"Đói." Kim Thu sờ sờ bụng mình, không cảm thấy khó chịu gì cả, liền thả lỏng tâm trạng: "Anh kiếm cái gì đó cho em ăn đi."

Bạch Tuyên bay xuống bếp như một làn khói, láy cho cô một chén cháo, Kim Thu ăn được hết một chén, sau đó lại đi ngủ tiếp. Bạch Tuyên lau miệng giúp cô, không nhịn được hôn cô một cái rồi mới ôm cô nằm trong chăn.

Trước khi kết hôn, Kim Thu ngủ không được, giờ lại đến lượt anh không dám ngủ. Cả đêm Bạch Tuyên đều mở to mắt, chỉ sợ mình ngủ đi thì sẽ không nhận ra được Kim Thu khó chịu chỗ nào, nên thi thoảng lại véo đùi mình một cái, hoặc cắn mu bàn tay, cố giữ cho bản thân được tỉnh táo hết sức có thể.

Cũng may là Kim Thu ngủ rất say, hơn nữa nhìn qua có vẻ như đang mơ một giấc mơ đẹp, Bạch Tuyên cảm thấy rất vui, không hề thấy khó chịu vì không được ngủ chút nào. Lúc này anh còn cảm thấy rất thần kì, anh đã kết hôn với vợ rồi? Không, không, đúng hơn là kết hôn với vợ được một nửa rồi sao?

Cảm giác như đang nằm mơ vậy! Thật khó tin!

Anh cứ thế thức trắng cả một đêm, đến hôm sau hôn lễ ở Bắc Kinh được cử hành, những người đến dự đều là bạn tốt của nhà họ Bạch, Kim Thu chẳng nhận ra ai với ai, cũng chẳng biết họ là những vị đại gia hay quan lớn nào, nên không hề sợ hãi, cứ thế bình tĩnh đến hết buổi lễ.

Đến chỗ này, phần diễn của cô cũng coi như kết thúc, cha mẹ Kim đỡ cô về phòng nghỉ ngơi, đến lúc đổi lại áo cưới, Kim Thu đột nhiên cảm thấy không nỡ: "Để tí nữa rồi con đổi lại sau."

Mẹ Kim rất hiểu tâm trạng của cô, cả đời người phụ nữ, cũng chỉ có một cơ hội được mặc váy cưới, cởi chiếc áo này ra, là sẽ không bao giờ có cơ hội để mặc lại nữa.

Mấy ngày qua Kim Thu bị đứa trẻ trong bụng quấy phá đến mức đầu váng mắt hoa, không còn tâm trí đâu mà sợ hãi trước hôn nhân, nhưng bây giờ thì cô lại có tâm trạng phiền muộn của một cô dâu.

Cứ như vậy mà gả cho người ta rồi... Thật là giống như đang nằm mơ. Phụ nữ cưới gả, giống như lần thứ hai đầu thai, vậy là cô đã tự quyết định nửa đời sau của mình rồi.

Lần đầu tiên nhìn thấy một con ma quái dị ở nhà, có nằm mơ cô cũng không nghĩ sẽ có ngày mình sẽ gả làm vợ anh ta, trên đời này đúng là có rất nhiều chuyện kì diệu.

Ngày tiếp theo sau đêm tân hôn, tất cả mọi chuyện đều kết thúc, Kim Thu danh chính ngôn thuận trở thành con dâu nhà họ Bạch, sáng hôm ấy, Bạch Nghị Quốc, Bạch Thiếu Thành, và cha mẹ Kim đều dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Bạch Tuyên dùng một tư thế kì quái đỡ Kim Thu xuống nhà.

Vẻ mặt Kim Thu cũng không giống như một cô dâu mới về nhà chồng, mẹ Kim ân cần hỏi: "Sao thế, A Cửu khó chịu chỗ nào à?"

Cô uể oải lắc đầu, nhìn Bạch Tuyên một cái, cả người anh đang ở trạng thái rất không bình thường, hai mắt anh sáng lên, nhìn Bạch Nghị Quốc: "Ông nội!"

"Hả?" Bạch Nghị Quốc đánh giá anh từ trên xuống dưới.

Giọng Bạch Tuyên vừa giòn lại vừa vang: "Vợ cháu! Cháu có vợ rồi! Đây là vợ cháu!"

Bạch Nghị Quốc khó hiểu: "Cho nên?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!