Chương 49: Dị biến

Chuyện đi Bắc Kinh vẫn được quyết định, Kim Thu phụ trách đặt trước vé máy bay và khách sạn, vô cùng bận rộn, Bạch Tuyên cũng bận thu xếp hành lý. Làm cho người ta lo lắng chỉ có Hoa Hoa, không thể mang theo nó đi cùng, dù sao cũng không phải định cư, chỉ là đi công tác mà thôi.

Bạch Tuyên và Hoa Hoa sớm chiều ở chung, đã sớm bồi dưỡng tình cách mạng hữu nghị đôi bên, vì vậy hôm nay anh mặt ủ mày chau ngồi xổm bên cạnh nó rầu rĩ: "Hoa Hoa, không thể mang mày đi cùng, vậy phải làm sao bây giờ đây?"

Là một con mèo già sống hơn mười năm, có thể nói Hoa Hoa đã hiểu rõ lòng người ấm lạnh, dễ thay đổi, cho nên đối với nỗi sầu này của Bạch Tuyên, nó cũng chỉ giơ móng vuốt, vỗ vỗ mu bàn tay anh tỏ ý an ủi.

Bạch Tuyên càng thêm luyến tiếc Hoa Hoa: "Hoa Hoa, tao không nỡ bỏ mày lại, nhưng tao càng không muốn rời xa vợ."

Đối với đặc tính dính người này của anh, Hoa Hoa đã vô cùng hiểu rõ, quả thực cứ y như con chó lớn suốt ngày chạy quanh chủ

--- giống chó ngu ngốc, Hoa Hoa lắc đuôi, nhắm lại hai mắt bắt đầu ngủ.

Bạch Tuyên bị coi nhẹ nhưng không hề biết mình bị một con mèo khinh bỉ, anh u sầu ngồi ngoài ban công than thở.

Xa cách là loại chuyện làm cho người ta đau buồn biết bao

--- Bạch Tuyên rốt cuộc cũng đến tuổi "tức cảnh làm thơ" rồi.

Buổi tối Kim Thu biết được, thiếu chút nữa phì cười, nhưng chú chó lớn rầu rĩ không vui như vậy, cô cũng không nỡ cười nhạo anh, chỉ có thể ôm anh vào lòng vỗ về: "Có gì đâu, chúng ta cùng lắm chỉ đi một tháng, nếu quyết định sống ở Bắc Kinh, đến lúc đó đưa Hoa Hoa đến cùng là được."

"Vậy Hoa Hoa ở nhà một mình, ai làm cơm cho nó ăn?" Bạch Tuyên lo lắng.

Kim Thu nhịn cười nói: "Em đem nó gửi ở cửa hàng thú nuôi, yên tâm chưa, bọn họ sẽ chăm sóc nó chu đáo mà."

Cô vừa nói vậy, vẻ mặt Bạch Tuyên hòa hoãn xuống, thở dài một hơi: "Vậy thì tốt rồi." Anh lập tức chạy đến tấm nệm nhỏ của Hoa Hoa báo tin tốt cho nó, Hoa Hoa chỉ lắc nhẹ đuôi, tỏ ý mình đã nghe xong, đối với mấy câu Bạch Tuyên lải nhải như "Phải ăn cơm đầy đủ chờ bọn tao về" hoàn toàn làm như không nghe thấy.

Kim Thu nhìn liền nở nụ cười, đúng là loài mèo kiêu ngạo, loài chó trung thành, nhìn thế nào cũng thấy căn nhà này ngày càng thú vị.

Bạch Tuyên đơn phương tạm biệt Hoa Hoa một lúc lâu mới bắt đầu sắp xếp đồ đạc vào va li, đồ của Kim Thu không nhiều, anh lại không cần mang gì, vì vậy việc sắp xếp rất nhanh đã hoàn thành, Kim Thu tò mò hỏi: "Có háo hức đi Bắc Kinh không?"

Biểu hiện của Bạch Tuyên làm cô hơi bất ngờ, vì vẻ mặt anh không thể hiện sự mong đợi khi được đi chơi xa, ngược lại là chút do dự cùng mờ mịt không thể nói rõ: "Anh không biết."

"Sao vậy, không thích đi Bắc Kinh à, đó là thủ đô đấy." Kim Thu ôm anh hỏi, Bạch Tuyên cắn môi, cúi thấp đầu: "Không biết, anh không thể nói rõ là cảm giác gì, chỉ cảm thấy không thoải mái."

Kim Thu hơi nghi hoặc, cô không khỏi nhớ đến vấn đề xuất thân của Bạch tuyên, muốn mở lời hỏi anh, nhưng nhớ lại thái độ chống cự của anh lúc trước, lời đến bên miệng lại chuyển thành: "Bắc Kinh hay Hải Thành không có gì khác nhau, đều là thành phố lớn, đã là thành phố lớn thì cuộc sống cũng như nhau cả thôi."

Hành trình đi Bắc Kinh không có bất kỳ trở ngại gì đã bắt đầu.

Vệ Thiên Hành chợp mắt, Lam Như Vân đang xem tài liệu tổng quan, Kim Thu ngồi ghế đơn để Bạch Tuyên có thể thuận tiện ngồi cạnh cô, cô nắm tay anh, nhưng phát hiện đôi mày anh ẩn chứa một chút buồn rầu, lòng cô không khỏi cả kinh.

Bạch Tuyên trong lòng cô, luôn luôn là một thiếu niên vô ưu vô lo, anh sạch sẽ tinh khiết đến mức tựa như một đóa sen trắng chưa trải qua mưa gió, cho đến bây giờ cô vẫn chưa từng thấy anh vì bất kỳ chuyện gì mà lộ ra nét mặt như vậy.

Rất không bình thường! Cô cẩn thận ngẫm lại, nhớ ra lúc trước Vệ Thiên Hành đã từng nói, Bạch Giác là người Bắc Kinh, Bạch Giác, Bạch Tuyên, hai cái tên rất giống nhau, tuy cũng có thể chỉ là trùng hợp, nhưng Kim Thu luôn cảm thấy, e rằng trong màn sương mờ này, chắc chắn có chút liên quan gì đó.

Xem ra phải tìm cơ hội nghe ngóng Vệ Thiên Hành một chút về chuyện của Bạch gia mới được. Kim Thu thầm nghĩ, nhưng lại có vài phần do dự, cô cảm thấy cuộc sống hiện tại không có gì không tốt, tuy Bạch Tuyên chưa có cơ thể, nhưng dần dần, tần suất anh hiện ra trước mắt mọi người cũng chậm rãi tăng, tất cả đều đang phát triển theo hướng tốt, vậy nếu cứ cố chấp đi tìm một đáp án không biết kết quả như thế, thực sự sẽ có ý nghĩa gì sao?

Vì sao bất kỳ nữ chính nào trong phim hay tiểu thuyết đều gặp phải nhiều chuyện phiền phức kỳ lạ, cuối cùng nếu không hại chết người khác cũng sẽ hại chết mình, tò mò hại chết mèo.

Nếu vì một câu đố không quan trọng mà đánh mất Bạch Tuyên, rõ ràng rất không đáng, nhưng Bạch Tuyên bây giờ như vậy, cô không biết chân tướng, lòng luôn cảm thấy không thể nguôi ngoai.

Thật quá phiền phức.

Máy bay đã đáp xuống, vương thành trăm năm từ từ hiện ra trước mắt Kim Thu, rất khác so với Hải Thành phồn hoa, hơi thở lịch sử cùng chính trị ở thủ đô rất dày đặc, cùng là nhà cao tầng, nhưng Bắc Kinh lại có không khí hào hùng của bao biến động thế kỷ.

Mỗi thành phố đều có một linh hồn riêng, nếu bàn về tâm linh, Bắc Kinh là đế đô, có khí rồng, chính là nơi của Thiên tử, đương nhiên Hải Thành không thể bì được.

Gọi xe đến khách sạn, Kim Thu vừa đặt va li xuống liền phải bắt đầu làm việc, cô hỏi Bạch Tuyên có muốn đi cùng hay không, anh lắc đầu: "Anh hơi mệt, muốn ngủ một chút."

Lòng Kim Thu khẽ nhảy lên, nhưng không mảy may hiện ra trên mặt, bảo anh lên giường chỉnh lại chăn cho anh, Bạch Tuyên lưu luyến kéo tay cô: "Vợ về sớm một chút nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!