Chương 48: Buông

Mỗi ngày của Bạch Tuyên chỉ có ba việc: Giặt đồ, nấu cơm, ngủ với vợ.

Kim Thu nghe nội dung anh tự tổng kết ở trên, không còn gì để nói, một lúc lâu sau mới nhớ gắp cho anh một miếng sườn xào chua ngọt: "Anh thật có tương lai quá nhỉ."

Để tránh việc anh lại nói thêm chuyện gì kinh thế hãi tục, Kim Thu chủ động tìm chuyện để nói: "Có thể mấy ngày sau em phải đi Bắc Kinh."

Bạch Tuyên kinh ngạc: "Đi Bắc Kinh, vì sao?"

"Đi công tác." Kim Thu cũng rất khó xử, Hải Thành cách nhà cô khá gần, cô cũng không muốn đi một nơi xa như Bắc Kinh để phát triển, nhưng điều kiện Vệ Thiên Hành nói ra có rất nhiều đãi ngộ, hiếm khi có một ông chủ tốt như vậy, cô cũng không muốn xem thường mà bỏ qua công việc này.

Về phần vì sao phải rời Hải Thành đi Bắc Kinh, thứ nhất là vì yêu cầu của công ty, thứ hai là do chuyện ầm ĩ hôm đó của Lam Như Vân khá lớn, Vệ Thiên Hành điều cô đi, là muốn giữ Lam Như Vân ở lại Hải Thành.

Bạch Tuyên nhớ đến giấc mơ đêm qua, im lặng một chút rồi nói: "Tùy vợ thôi, nhưng dù em đi đâu, dẫn anh đi cùng là được."

"Đương nhiên phải dẫn anh theo rồi." Kim Thu nhéo má anh, "Bỏ lại ai cũng sẽ không bỏ lại anh."

Những lời này làm tâm tình Bạch Tuyên thả lỏng xuống, anh nghĩ, như vậy đã đủ rồi, những chuyện khác, còn sợ gì nữa.

Quan hệ của Kim Thu và Bạch Tuyên là không hề có cản trở, vấn đề muốn nói chỉ cần dùng một câu, nhưng bầu không khí giữa Vệ Thiên Hành và Lam Như Vân lại trở nên xấu hổ hơn nhiều.

Đây là phòng ăn hai người họ thường xuyên hẹn hò lúc trước, yên tĩnh thanh nhã, Vệ Thiên Hành quan sát Lam Như Vân, cô hơi gầy hơn trước một chút, nhưng tinh thần thoạt nhìn không tệ, da ngăm hơn nhiều, là màu mật ong rất lưu hành bây giờ, mái tóc vốn xoăn dài đã được cắt ngắn, nhìn qua càng trở nên thành thục, bên tai là đôi khuyên kim cương lấp lánh.

Lam Như Vân thở dài một hơi, giọng điệu rất kiên định: "Chúng ta thế này rốt cuộc đã chia tay rồi sao?"

"Đúng." Vệ Thiên Hành lời ít ý nhiều nói.

Hắn đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với cơn bạo phát của Lam Như Vân, không ngờ cô lại yếu ớt thở dài: "Em hiểu." Cô ngẩng đầu, nhìn người đàn ông tà mị trước mặt, tự giễu cười cười, "Em vừa đi du lịch về, muốn mình được yên tĩnh một chút, xác thực rất hiệu quả, em đã suy nghĩ cẩn thận rất nhiều chuyện."

Lam Như Vân bây giờ nói qua loa như vậy, nhưng thực ra chuyến du lịch kia của cô cũng không thoải mái dễ chịu như Vệ Thiên Hành tưởng tượng, ngược lại, cô tham gia một chuyến đi phượt, hành trình vô cùng gian khổ.

Có một đêm cô ngủ trong núi, sao đầy trời dường như chỉ cần đưa tay là có thể chạm đến, một chàng trai trẻ tuổi chạy đến đưa cho cô một chai bia, kể cho cô nghe đủ loại chuyện mạo hiểm lúc trước của cậu ta.

Cậu ta nói, trong lần mạo hiểm nhất, cậu ta thiếu chút nữa đã chết trong rừng hoang, không chừng qua nhiều năm sau cũng sẽ không ai phát hiện ra thi thể cậu... "Lúc đó tôi nghĩ, thất tình không là gì cả." Chàng trai mỉm cười ấm áp, "Chị, trên đời này không gì đáng quý hơn sinh mệnh của bản thân, vì một người không yêu chị, không đáng."

Sau đó cậu ta kể ra câu chuyện của mình, chính là vì bị người bạn gái quen từ lâu vứt bỏ, cậu ta mới quyết định đi du lịch, quả thực y hệt Lam Như Vân.

Lúc đó cô nghĩ, cô xem như là người đã chết qua một lần, tuy khi ấy bị ma nữ điều khiển cơ thể, nhưng cô vẫn có cảm giác, loại chết dần bức bách này vẫn thường xuyên quấy nhiễu cuộc sống cô.

Ai cũng có những lúc yếu đuối, bao gồm Lam Như Vân, nhưng may mắn là, cô bây giờ đã cảm thấy tốt hơn nhiều.

Hơn nữa cũng thật kỳ diệu, cô tự cho là mình bị tổn thương tình cảm, không ngờ trong những ngày kết bạn đồng hành với chàng trai kia, cô đã bắt đầu có thiện cảm với cậu ta, không phải thích, chỉ là thiện cảm thôi, tuy cô lớn hơn cậu ta năm tuổi, nhưng về mặt sinh tồn trong tự nhiên cô cũng chỉ là lính mới, cậu ta đã kiên nhẫn từng bước chỉ dẫn cô, bảo vệ cô.

Vì vậy lúc chia tay, bọn họ đã để lại số điện thoại cho nhau.

Lam Như Vân về Hải Thành, chuẩn bị tâm lý, cuối cùng hẹn Vệ Thiên Hành ra ngoài, hắn cũng không phụ kỳ vọng, vừa bắt đầu liền nói đến chuyện đi Bắc Kinh.

"Em không đồng ý." Cuối cùng Lam Như Vân bình tĩnh nói, "Vệ Thiên Hành, vài năm trước chúng ta đã ước định, phải sóng vai chiến đấu cùng nhau, cho dù là chia tay, em nghĩ lời thề này anh sẽ không quên chứ."

Vệ Thiên Hành nhíu mày.

Lam Như Vân thở sâu, ngữ khí đanh thép vang vọng nói ra quyết định của mình: "Tình cảm của chúng ta dừng ở đây, em cũng sẽ không quấn anh đến chết, nhưng sự hợp tác trên công việc của chúng ta vẫn chưa kết thúc, anh là boss tốt nhất của em, em cũng sẽ là cấp dưới xuất sắc nhất của anh, Bắc Kinh cũng được, Hải Thành cũng được, chúng ta vẫn phải cùng nhau chiến đấu!"

Vệ Thiên Hành kinh ngạc nhìn cô, Lam Như Vân nhìn như bình tĩnh khoan thai nhấc cốc cà phê, nhưng tay cô khẽ run, tình cảm mấy năm nay không là giả, tình yêu cô đã giao ra hoàn toàn không lừa được ai, lúc thật sự phải cắt đứt dây tơ, sao có thể không đau được?

Rất đau, thật sự rất đau. Lam Như Vân nén nước mắt, gục đầu xuống bình ổn lại tâm trạng của mình, giữa khoảng im lặng đáng sợ này, cô thấy Vệ Thiên Hành giương khóe miệng: "Được."

Bầu không khí ngay lập tức thả lỏng.

Lam Như Vân uống vài ngụm cà phê, cuối cùng hỏi đến vấn đề đã thắc mắc từ lâu: "Em biết em đã vu oan Kim Thu, lúc đó em không nghĩ tâm trạng của mình bị khống chế, chốc nữa sẽ xin lỗi cô ấy, nhưng Thiên Hành, nếu chúng ta đã chia tay, em muốn anh nói cho em biết, anh thực sự không thích cô ấy sao, em vẫn cảm thấy anh đối xử với cô ấy rất đặc biệt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!