Về chuyện lúc trước Bạch Tuyên đã không còn ấn tượng gì nhiều, cũng không cố chấp đi tìm hiểu, anh thậm chí hoàn toàn không nhớ rõ mình còn có một người cậu. Mỗi ngày buổi sáng anh chỉ quanh quẩn việc giặt quần áo, nấu cơm, dọn vệ sinh, cho Hoa Hoa ăn, đến buổi tối tiếp tục cuộc sống "ăn thịt" tươi đẹp của mình, cảm thấy nhân sinh không còn gì hạnh phúc hơn!
Về phần tai nạn xe cộ.... Đó là cái quỷ gì? Có ăn được không!
Anh sung sướng ngâm nga, hát khẽ vài giai điệu dân gian, nấu một nồi canh gà, Hoa Hoa híp mắt lim dim ngoài ban công, không biết vợ chồng già nhà nào đang nghe hí khúc, làn điệu vô cùng du dương.
Ánh nắng đẹp đẽ thanh thản như thế.
Bạch Tuyên vui vẻ ôm chăn vừa giặt ra ban công phơi, Hoa Hoa "meo" một tiếng, lười nhác di chuyển: "Hoa Hoa, hôm nay khí trời thật tốt, buổi tối chúng ta sẽ ăn canh gà, mày thích ăn canh gà không, nếu không thích hôm nào chúng ta lại ăn cá là được, mày thích ăn hấp hay kho?"
Hoa Hoa lắc lắc đuôi.
Anh lẩm bẩm: "Ai, nhưng vợ lại thấy ăn cá nhiều xương rất phiền phức, tao muốn học làm cá không có xương."
Hoa Hoa đổi một tư thế tiếp tục phơi nắng.
Bạch Tuyên phơi xong chăn liền trở về phòng, nhận ra mọi việc đều đã hoàn thành, Kim Thu vẫn chưa tan tầm, tạm thời chưa cần nấu cơm, anh loanh quanh trong nhà một lúc, cuối cùng xoay người nằm lên giường, vùi mặt vào gối cô, dường như nó vẫn còn lưu lại mùi hương của cô, anh ngửi tới ngửi lui như một chú cún, nhưng như thế vẫn chưa hết nghiện, anh lấy váy ngủ tơ tằm của Kim Thu ra áp lên mặt, ngay lập tức ngửi được một trận hương thơm.
Bạch Tuyên vô cùng say mê, cảm thấy dường như cô đang tại bên cạnh, có câu ôn nhu hương là phần mộ anh hùng, đến anh hùng cũng trốn không thoát, huống chi là anh.
Cho nên với anh mà nói, hôm nay chỉ là một ngày rất bình thường, buổi tối Kim Thu tan tầm, hai người thân mật đút nhau ăn xong bữa cơm tối, đến thời điểm như mọi ngày anh liền bế cô lăn trên giường làm việc muốn làm, chưa đến mười hai giờ, anh cũng đã thỏa mãn ôm cô bước vào giấc ngủ.
Không ngờ, anh mơ một giấc mơ vô cùng thú vị.
Phải biết rằng, Bạch Tuyên lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ với ký ức của mình, đôi khi nhớ rất rõ ràng, đôi khi lại không, lúc trước anh thỉnh thoảng sẽ suy nghĩ một chút đến chuyện quá khứ, anh là ai, anh từ đâu đến, vì sao lại trở thành cái dạng này.
Nhưng từ khi quan hệ của Kim Thu và anh tốt hơn, tất cả trong mắt anh chỉ toàn hình ảnh vợ thân yêu, ngày mai vợ muốn mặc gì, vợ muốn ăn gì, vợ có nhu cầu gì, vân vân..., đã từ lâu anh không muốn nhớ lại mình rốt cuộc là ai.
Đối với anh, chuyện đó đã không quan trọng, vì vậy Bạch Tuyên chưa từng nghĩ đến, mình sẽ nhớ lại chuyện cũ của bản thân bằng cách đó.
Anh thấy một bé trai nhỏ tuổi, đường nét như điêu khắc, da như ngọc mài, khuôn mặt trắng nõn tròn tròn như bột mì, miêu tả thế nào nhỉ, có lẽ bất kỳ người phụ nữ nào nhìn thấy, đều sẽ kìm lòng không đậu muốn kéo nó lại véo véo vuốt ve, vô cùng đáng yêu.
Nhưng những người xung quanh nó lại đau lòng thở dài: "Sao lại là đứa bé như vậy chứ?"
"Ba." Một người đàn ông trung niên nhàn nhạt liếc nó một cái, "Con đưa A Giác về rồi, nó là một đứa bé bình thường, còn rất thông minh."
Người đàn ông được gọi là "ba" tóc đã hoa râm, chống gậy, nghe vậy liền giận dữ: "Thằng con riêng kia tính là thứ gì, mày còn dám mang nó về sao?"
"Ba, ba nghe con nói đã, con biết ba chỉ chấp nhận A Tuyên, nhưng nó lại như vậy..." Người đàn ông vẻ mặt phức tạp liếc nhìn bé trai không vui không buồn, không có bất cứ gợn sóng nào ngồi bên kia, "Con sẽ không để mẹ A Giác xuất hiện, nhưng A Giác dù sao cũng là cháu trai ruột của ba!"
"Cháu trai, tao không có đứa cháu trai như vậy!"
Lại qua vài năm, bé trai đã trưởng thành, trở thành một thiếu niên vô cùng tuấn tú, nhưng nó luôn ngơ ngác, đôi mắt vô thần, đôi khi sẽ ngồi trong góc một ngày một đêm.
Dần dần, càng ngày càng có nhiều người không để nó vào mắt, mọi người dường như vô cùng ăn ý xem nhẹ nó, có khi mấy câu bàn tán phù phiếm lúc rảnh rỗi của người hầu cũng sẽ vào đầu nó:
"Một bé trai tốt đẹp như thế, đáng tiếc..."
"Nghe nói... nhị thiếu gia được dắt về nhà... là một đứa bé vô cùng vô cùng thông minh đó nha..."
"Bớt nói vài câu lại đi."
"Sợ cái gì, dù sao nó cũng không hiểu."
Bạch Tuyên cảm thấy mũi hơi cay, anh biết mình hiểu được, chỉ không biết vì sao, lúc bé cơ thể luôn không nghe mình sai khiến, anh cảm thấy dường như chỉ có một nửa linh hồn còn trong cơ thể điều khiển nó, nửa khác vẫn phiêu đãng ở bên ngoài, giống như đang tìm kiếm thứ mà mình đã quên mất.
Mãi cho đến một ngày, một chiếc xe không hề do dự lao thẳng vào xe anh đang ngồi, anh thấy vẻ mặt lạnh lùng của tên tài xế kia, ngay sau đó liền cảm thấy người nhẹ bẫng, linh hồn thong thả thoát khỏi cơ thể, mặt tài xế toàn máu, anh nằm nghiêng ở ghế sau, lẳng lặng nhắm lại hai mắt.
"A Tuyên." Anh nghe tiếng Kim Thu khẩn thiết gọi tên mình, mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy tia sáng lờ mờ của chiếc đèn đầu giường, tóc cô xõa tung, vẻ mặt nguy cấp: "Anh không sao chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!