Ma nữ đã tan thành mây khói, gia đình nhà bên cạnh rốt cuộc cũng thương lượng xong chuyện di sản, có người dương dương tự đắc, có người tràn đầy oán hận, nhưng mặc kệ như thế nào, di thể bà lão đã được hỏa táng, căn phòng ở đây của bà được thu dọn sửa chữa, sắp được ghi vào sổ bán ra, e rằng lầu hai này sẽ nghênh đón thêm một hàng xóm mới.
Kim Thu đã cảm thấy tinh thần khá hơn, nhưng buổi tối về nhà Bạch Tuyên lại nói cho cô một lời đồn mới
-- mọi người đều nghĩ khu nhà này, nhất là lầu hai vô cùng quỷ dị.
Nghĩ lại mà xem, đầu tiên là Triệu Gia chết thảm, sau đó là bà lão chết không một tiếng động trong nhà, tuy rằng mọi chuyện đều có nguyên nhân, nhưng "loa phát thanh nhân dân" của mọi người thật sự quá lơi hại, không biết từ khi nào đã truyền ra lời đồn kinh khủng thế này.
Ví như nói bình thường có thể nghe tiếng bước chân ở hành lang, lại ví như thỉnh thoảng nghe được tiếng khóc yếu ớt, nói tóm lại là vô cùng u ám tối tăm, mấy nhà trên tầng khi bước xuống lầu đều phải nhanh hơn bước chân.
Lúc Kim Thu nghe mấy lời này cả người cũng hơi lạnh: "Em còn sống đó!"
"Vợ à, đó là những lời đồn vô căn cứ, tuy trước đây Triệu Gia vẫn hay lên sân thượng khóc, nhưng cô ấy đã sớm đi rồi mà." Bạch Tuyên đảo thức ăn, an ủi cô, "Bây giờ tầng này của chúng ta rất sạch sẽ, một con ma cũng không có."
Kim Thu ra ban công tưới cây, đó là một chậu hoa nhài, chính là chậu cây lúc trước Triệu Gia chăm sóc, cô tiếp tục nuôi nó thay cô ấy: "Còn chỗ khác thì sao?"
"Khu nhà ở tít bên kia đúng là có một con." Bạch Tuyên thuận miệng nói, "Hình như là một đứa bé đã chết, vẫn muốn đi tìm mẹ."
Kim Thu rùng mình một cái: "Đừng nói nữa, ghê quá." Cho dù bạn trai cô cũng đã đủ bí ẩn khó lường, nhưng Kim Thu vẫn duy trì thái độ kính trọng mà không gần gũi với loại chuyện ma quỷ này.
Đối với ma quỷ, có thể không tin, nhưng không thể bất kính. Đây là phương châm làm việc của cô.
Bạch Tuyên quan tâm cô nên chuyển trọng tâm câu chuyện: "Lam Như Vân thế nào rồi, đi làm chưa, chắc sẽ không làm khó em chứ?"
Nhắc đến Lam Như Vân, Kim Thu thở dài: "Chị ấy xin nghỉ phép, nói muốn đi du lịch nước ngoài, không nhận điện thoại của em, chỉ gửi một tin nhắn lại thôi."
Cũng không biết lúc chị ấy tỉnh lại sẽ nghĩ gì, dù sao mấy ngày nay Lam Như Vân không đi làm, cách xử lý tạm thời như vậy cũng rất hiệu quả, mấy ngày trước lời đồn trong công ty vẫn nổi lên bốn phía, nhưng mấy hôm nay gió đã đổi hướng, bởi vợ của một quản lý trong công ty đến làm ầm ĩ, nói hắn ta bao dưỡng tình nhân còn có con riêng, cãi đến mức làm vị quản lý kia mất hết mặt mũi, bèn đưa tay đánh vợ, vô cùng náo nhiệt.
Mọi người rất dễ dàng quên đi, qua vài ngày nữa phỏng chừng sẽ không có người để ý đến chuyện của Lam Như Vân nữa, "mười tám năm không gặp, lại trở thành một vị hảo hán"!
Đối với Kim Thu mà nói, chuyện này tuyên cáo buông xuống làm cô cảm thấy tảng đá lớn trong lòng cũng được nhấc lên, cả người đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều, mãi cho đến buổi tối tâm trạng cô vẫn rất thoải mái.
Bạch Tuyên đã nhìn ra, đến đúng mười giờ tối liền kì kèo dựa sát cô, ôm ngón tay cô: "Vợ à."
"Hả?" Kim Thu vừa cúi đầu liền thấy anh đang ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt ướt sũng, đôi môi đầy đặn mềm mại, dáng vẻ đáng yêu muốn nói mà không dám đó của anh làm móng vuốt cô ngứa ngáy, lập tức đưa tay vuốt ve mặt anh, dù sao, dì cả đã đi rồi... Kim Thu rất hiểu ánh mắt ngượng ngùng này của anh, nhưng cố ý giả vờ không rõ: "Sao vậy, đói bụng à, trong tủ lạnh còn gì ăn không?"
Bạch Tuyên lắc đầu, bỗng nhiên thẹn thùng: "Không phải đâu."
"Ồ." Kim Thu vuốt mái tóc mềm mại của anh, lên tiếng đuổi, "Vậy anh tự chơi một mình đi."
Bạch Tuyên mếu máo, vô cùng ủy khuất: "Vợ à, không còn sớm nữa, chúng ta đi ngủ thôi."
"Nhưng em không buồn ngủ chút nào." Kim Thu làm như không có việc gì xem tiểu thuyết, nhưng thực ra một chữ cũng đọc không vô.
Bạch Tuyên vẫn đang tiếp tục tìm cớ: "Không buồn ngủ cũng có thể nằm lên giường nghỉ ngơi mà."
"Nhưng em còn chưa đọc xong tiểu thuyết." Kim Thu tủm tỉm dụ anh, "Anh đi ngủ trước đi, em xem xong sẽ ngủ."
Bạch Tuyên tức giận nhìn cô, dứt khoát khom người xuống bế cô lên từ trên ghế: "Anh muốn ngủ cùng với em!" Anh đứng đắn nói xong câu đó, cũng không quan tâm đến vẻ mặt của Kim Thu, ôm cô thẳng vào phòng ngủ.
Kim Thu dở khóc dở cười: "Anh muốn làm gì, dùng sức mạnh hả?"
Bạch Tuyên chột dạ: "Không, anh chỉ muốn em nghỉ ngơi sớm một chút thôi." Anh lén nhìn sắc mặt Kim Thu, thấy cô tuy rằng xụ mặt, nhưng đáy mắt cũng toàn ý cười, lá gan anh liền lớn hơn, đem mặt chôn vào hõm cổ cô: "Vợ à, vợ à~"
Kim Thu ôm đầu anh, chỉ cảm thấy anh cứ như chú cún chui xuống trước ngực cô: "Tiểu lưu manh từ đâu tới, hả?"
Sau lần đầu tiên đó Bạch Tuyên vẫn nghẹn đến bây giờ, xem ra đã là cực hạn, anh bất chấp, cọ cô làm nũng: "Chúng ta làm chuyện xấu hổ xấu hổ có được không?"
"... Đã xấu hổ xấu hổ mà anh còn làm hả?" Kim Thu thuận thế nằm thẳng xuống, Bạch Tuyên cùng cô mặt đối mặt, chóp mũi chạm chóp mũi: "Được không, đi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!