Vài ngày kế tiếp sóng yên biển lặng, Lam Như Vân nghỉ ngơi ở nhà, Kim Thu gọi qua một lần nhưng chị ta không nhận, sau đó chị ta gửi tin nhắn cho cô, nói muốn yên tĩnh một thời gian.
Vệ Thiên Hành nói phải đi Bắc Kinh một chuyến, xử lý vài việc riêng, Ngải Địch cũng đi cùng. Công việc thường ngày của Kim Thu liền trở nên đơn giản hơn, chuyện phiền toái nhất là nhận điện thoại của Quách Đình.
Để làm Lam Như Vân hết hy vọng, Vệ Thiên Hành mới diễn một màn kịch với Quách Đình, cô ta chỉ là đạo cụ hàng đầu mà thôi, nhưng không biết Vệ Thiên Hành nói như thế nào, bên kia điện thoại cô ta u oán hỏi Kim Thu: "Vệ đại ca nói muốn đi xem triển lãm tranh với tôi..."
"Khi nào Vệ tổng trở về tôi sẽ nhắc nhở anh ấy." Kim Thu đánh dấu vào sổ ghi chép, giải quyết xong liền cúp máy.
Sau đó rảnh rỗi không có việc làm, cô mở di động, hôm qua thím Hồng gọi điện nói muốn chọn ngày dương khí nặng nhất để giải quyết con ma nữ kia, nội dung cụ thể cô không hiểu lắm, dù sao loại chuyện như vậy cứ giao cho nhân sĩ chuyên nghiệp xử lý là được.
Ai bảo cô vừa nhìn thấy ma nữ đó chân liền không nhịn được nhũn ra.
Trừ việc đó, chuyện làm Kim Thu lo nghĩ hơn là chuyện nhà bên cạnh. Từ khi bà lão ấy mất, mấy người con của bà vừa nhận được tin liền đến xử lý hậu sự, có người nói di thể của bà vẫn còn ở nhà tang lễ, nhưng bốn người con của bà đã vì chuyện di sản mà tranh cãi.
Hài cốt vẫn còn chưa lạnh, chuyện này thật sự làm người ta không nỡ nhìn. Bọn họ một nhà mấy người chen chúc trong căn phòng nhỏ, vô cùng ầm ĩ, nội dung chủ yếu là về căn phòng, đó là di sản của bà lão, lấy giá thuê phòng ở Hải Thành, đây đã là một con số lời không nhỏ.
Kim Thu thật sự không hiểu có gì đáng để giành giật, không có di chúc thì chẳng phải cứ việc chia đều thôi sao? Nhưng bọn họ ai cũng có lý do, ví như người con cả nói hắn là con trưởng phải được kế thừa nhiều một chút, con gái đã gả đi không phải người trong nhà nữa, người con thứ hai là con gái, đang sống ở Hải Thành, là người con duy nhất "mỗi tháng" đều đến thăm bà, cô ta nói năng rất chính nghĩa rằng lão đại còn chưa hết hiếu, đều chỉ có cô ta chăm sóc mẹ già, nên cô ta phải được phần nhiều nhất, người thứ ba là con trai, ngay lập tức không vui, người thứ tư cũng không tỏ ra yếu kém vào cuộc, nói chung loạn thành một đoàn.
Vệ Thiên Hành không ở công ty, Kim Thu cũng không cần tăng ca, tới đúng giờ tan tầm về nhà, Bạch Tuyên thích ăn đồ ngọt, cô đặc biệt mua vài bịch kẹo cùng mấy món tráng miệng mang về cho anh. Nhưng không ngờ vừa đặt đồ xuống tìm chìa khóa mở cửa, một bé trai còn chảy nước mũi đến lục túi đồ của cô, Kim Thu nhíu mày: "Không được động vào đồ của dì."
Nhưng thằng nhóc đó hoàn toàn làm ngơ, lục thấy túi bánh bông lan cô vừa mua liền muốn lấy ra, Kim Thu cứng ngắc cao giọng: "Dì đã nói, không được động vào đồ của dì!"
Cô cầm túi đồ lên, thằng bé kia liền "oa" một tiếng khóc lớn. Tiếng khóc vừa bật lên, một người phụ nữ trong phòng bên cạnh liền bước ra, người phụ nữ đó khoảng ba mươi tuổi, trang điểm rất đậm, người rất gầy, thoạt nhìn vô cùng khủng bố, vừa lao ra liền không nói hai lời nhắm thẳng vào Kim Thu điên cuồng mắng: "Tại sao cô lại bắt nạt con tôi, nó còn nhỏ như vậy cô đã động tay động chân với nó, cô có còn nhân tính không hả, Đào Đào cho mẹ xem, đau ở đâu?"
Kim Thu khiếp sợ, cô hoàn toàn chưa động đến một đầu ngón tay của thằng bé này, bản lĩnh đổi trắng thay đen như vậy thật sự làm cho người ta phải ca thán.
Nghe mẹ vừa nói, thằng bé liền khóc to hơn, dẫn tới sự chú ý của mấy người khác trong phòng, trong đó có một người đàn ông thân hình cao to, vừa nghe tiếng khóc liền hung thần ác sát ép tới: "Cô đánh Đào Đào?"
Kim Thu giận quá hóa cười: "Tôi đánh nó, con mắt nào của anh thấy tôi đánh nó?"
"Nếu cô không đánh sao nó khóc lớn như vậy?" Mẹ Đào Đào cũng là một người nhanh mồm nhanh miệng.
Kim Thu biết cô đã đụng phải "gia đình ăn vạ" trong truyền thuyết: "Nó khóc là do nó tự muốn khóc, tôi làm sao biết vì sao nó khóc?"
"Chắc chắn cô đã làm Đào Đào của chúng tôi bị thương!" Mẹ thằng nhóc ỷ vào người đông thế mạnh, rõ ràng không hề có thiện ý.
Dáng vẻ hung hăng thô bạo này làm Kim Thu nở nụ cười châm chọc: "Này, ỷ người đông thế mạnh thì muốn làm gì tôi hả, chị nói tôi đánh con chị, được, bây giờ tôi báo cảnh sát, chúng ta đến đồn công an nói chuyện, đến bệnh viện kiểm tra vết thương, nhìn rõ xem chị oan uổng tôi, hay là tôi đánh con chị!"
"Cô còn không chịu thừa nhận!" Mẹ Đào Đào là một người thất học, chỉ dựa vào vẻ đanh đá để làm cho người khác nhượng bộ.
"Tôi đã làm chuyện gì thì nhất định sẽ không chối bỏ, nhưng chuyện tôi chưa làm, ai cũng đừng hòng vu oan cho tôi!" Kim Thu chớp chớp, trừng mắt nhìn mấy tên đàn ông trước mặt, "Tôi cảnh cáo các người, các người tốt nhất không nên lại gần tôi, nếu bụng tôi xảy ra chuyện, các người có chịu trách nhiệm nổi không?"
Ừm, trong bụng cô không có em bé, dì cả vẫn đang đến... Kim Thu bình tĩnh nghĩ, phô trương thanh thế vân vân, chẳng lẽ cô không biết hay sao, nhưng đối phó với "gia đình ăn vạ", phải dùng đến phương pháp đặc biệt, bởi vì bọn họ không nói lý lẽ.
Đó thật sự là thư sinh gặp phải binh lính, có lý hay không cô không biết, cũng may đối với những người như vậy không phải không có cách đối phó.
Kim Thu nhìn bọn họ: "Thi cốt của bà ấy vẫn chưa lạnh, các người đã ở chỗ này cãi lộn, không sợ buổi tối bà ấy hiện về gặp mấy đứa con chẳng ra gì như các người hay sao?"
Từ sau khi gặp Bạch Tuyên, đối với mấy chuyện tâm linh kỳ lạ cô từ không tin đến kính sợ, lại nói bà lão kia cũng thật đáng thương, nếu có thể, nửa đêm hiện ra dạy dỗ lại bọn họ cũng nên.
Kim Thu nhún vai, xoay người vào phòng, Bạch Tuyên không ở nhà, có lẽ đã xuống lầu cho thú hoang ăn, Hoa Hoa nằm trên tấm đệm ngoài ban công, nghe thấy tiếng động liền quay đầu sang, Kim Thu cảm thấy ánh mắt của nó như ánh mắt của một người già cơ trí.
Cô khe khẽ thở dài, Bạch Tuyên xuyên tường đi vào, còn rất khó hiểu: "Trước cửa nhà chúng ta sao có nhiều người vậy?"
Cô kể chuyện lúc nãy cho anh nghe, vẻ mặt Bạch Tuyên liền khẩn trương không khác gì vẻ mặt mẹ Đào Đào lúc nãy: "Vậy em không sao chứ?"
"Không sao." Kim Thu cười híp mắt xoa xoa mặt anh, "Những người đó trông hơi hung hăng một chút, nhưng nếu muốn bọn họ thực sự ra tay với em, bọn họ chưa chắc đã có cái gan đó, cùng lắm chỉ ra vẻ thôi."
Kim Thu tỏ ý sau khi cô đã trải qua vụ sát nhân, vụ lừa bán, chuyện ma nhập, cô đã rất bình tĩnh đối mặt với những người bình thường này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!