Chương 44: Hoa hoa

Ba bốn giờ, trên đường không một bóng người, tài xế taxi buồn ngủ không kiên nhẫn, lúc thu tiền chuẩn bị đi, nhìn sang kính chiếu hậu, đột nhiên thấy bên cạnh xe xuất hiện một người đàn ông, nghĩ nhất định là ma hiện hồn, sợ đến mức nhấn ga chạy như bay đi, không dám liếc mắt nhìn lại một cái.

Nếu bụng không co rút đau đớn từng cơn như vậy, Kim Thu thật sự rất muốn cười, tiếp nối lời đồn gặp ma ở cửa hàng tiện lợi, chắc chắn sẽ là câu chuyện kinh dị trên phố rồi... Bạch Tuyên uất ức bĩu môi, thẳng thắn ôm cô lên lầu.

Lúc mở cửa Kim Thu thấy con mèo của cụ bà sát vách đứng trước nhà cô đang "ô ô" kêu to, cô cảm thấy hơi kỳ lạ, con mèo này ở cùng với cụ bà góa chồng đó, tính cách cũng bướng bỉnh như bà ấy, bình thường không cho người khác đến gần, hôm nay chắc đã rất đói, vì vậy mới đến xin cô cho ăn.

"Có phải làm bà chủ tức giận rồi không." Kim Thu một khi thấy những sinh mệnh nhỏ đáng yêu như vậy, cho dù có khó chịu hơn, cô cũng sẽ ôn hòa lại một chút, "A Tuyên, trong nhà còn cơm thừa không, khẩu vị của con mèo này hình như rất yếu, sẽ không uống sữa bò đâu."

"Anh đi chuẩn bị." Con mèo này không sợ Bạch Tuyên, không biết có phải nó cho rằng anh là người hay không. Anh ôm Kim Thu về giường, vội vàng lấy túi chườm nóng, đun nước đường đỏ cho cô, lại sợ cô đói bụng nên làm thêm một đĩa pudding.

Đến khi Kim Thu ăn xong, anh mới có thời gian làm một bát cơm cho chú mèo đang đói meo kia, nó nhìn qua rất gầy, tuổi cũng đã lớn, da lông bắt đầu tróc ra, động tác cũng không quá cảnh giác, nhưng cả người rất sạch sẽ, có thể thấy nó được chủ nhân bảo vệ rất kỹ càng.

Có lẽ là thật sự đói, nó ăn từng miếng lớn, Bạch Tuyên vuốt vuốt đầu nó: "Nếu đói bụng cứ tới tìm tao, tao sẽ cho mày ăn no căng."

Dường như bất kỳ động vật có linh tính nào cũng đều nghe hiểu lời con người, con mèo nghe anh nói vậy, đột nhiên ngẩng đầu lên, con ngươi màu lục bích nhìn chằm chằm Bạch Tuyên, anh thân thiết nói: "Sao vậy, không ngon à?"

Nó cắn ống quần anh kéo về hướng ra cửa phòng, Bạch Tuyên cảm thấy kỳ lạ hỏi: "Mày muốn mang tao đi đâu?"

Con mèo vẫn cắn ống quần anh nức nở meo meo, ý bảo anh vào nhà nó, nhưng đó là nhà người khác, cửa còn khóa, Bạch Tuyên khó xử: "Mày muốn tao vào sao?"

Bạch Tuyên sờ sờ mặt, nhìn trái nhìn phải, xác định không có ai mới biến lại thành linh hồn xuyên tường đi vào. Lúc này phía chân trời lấp ló vài tia sáng, nhè nhẹ xuyên thấu qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng, Bạch Tuyên nhìn quanh bốn phía, liền cảm thấy âm u tối tăm.

Căn nhà này có bố cục tương tự nhà Kim Thu, nhưng u ám đơn giản hơn rất nhiều, một bà lão lớn tuổi đang nằm trên giường, miệng phát ra những âm thanh kỳ lạ, đôi mắt mờ đục chuyển động xung quanh, dường như đang tìm kiếm cái gì.

Con mèo từ cửa sổ nhảy vào, nhảy đến bên giường cọ cọ mặt bà, Bạch Tuyên nghe bà mơ hồ gọi "Hoa Hoa", đó có lẽ là tên con mèo, nó nức nở "meo meo", dùng ánh mắt cầu xin nhìn anh.

Bạch Tuyên đi tới, bà lão kia đã hấp hối, nhưng vẫn cố gắng giữ lại một hơi thở, lúc thấy trong nhà xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi, bà lại không hề sợ hãi, chỉ dùng hết khí lực toàn thân của mình, khàn khàn nói ra mấy chữ cuối cùng: "Chăm, chăm sóc... Hoa..."

Chăm sóc Hoa Hoa. Bạch Tuyên hiểu ý của bà, vội vàng gật đầu: "Được được, cháu biết rồi." Anh cẩn thận nhìn bà, "Cháu gọi 120 (1) cho bà nhé."

(1) 120: số dịch vụ y tế khẩn cấp của Trung Quốc.

Nhưng bà lão kia đã hoàn toàn không nghe thấy anh nói gì nữa, hai mắt bà đã hoa, cơ thể nặng nề, biết ngày ra đi của mình đã tới, con cái đều đã lập gia đình bên ngoài, bà không hề lưu luyến chút nào, cuối cùng, việc không yên lòng duy nhất lúc đi chính là con mèo già đã làm bạn với mình mười mấy năm qua.

Hoa Hoa đã già, nó bầu bạn với bà vượt qua mười năm cô đơn cuối cùng, tình cảm một người một mèo gắn bó hơn tất cả, có nó bên cạnh làm bà cảm thấy những năm tháng cuối cùng không còn quá trống vắng lạnh lẽo.

Nhớ lại, chuyện thường ngày bà hay làm là ngồi trên ghế bập bênh nghe radio, tuy tai đã không còn rõ, không nghe được gì nhiều, nhưng trong nhà có một vài tiếng vang cũng tốt hơn, mà lúc đó, Hoa Hoa sẽ luôn nằm trên gối bà, ngoan ngoãn làm bạn với bà.

Phải chết, bà không cảm thấy có gì tiếc nuối, cũng không đau lòng gì với mấy đứa con bất hiếu đã đi, bà chỉ lo lắng Hoa Hoa, tuy không biết người đàn ông trước mặt này là ai, nhưng bà có thể cảm nhận được ý tốt từ anh.

Đúng như bà dự liệu, lúc anh đồng ý, bà đã không còn gì để hối hận, bà muốn vươn bàn tay gầy gò vuốt ve Hoa Hoa lần cuối, nhưng đã không còn hơi sức nữa, ngón tay vừa hơi nhấc, liền mãi mãi buông xuống.

Bạch Tuyên nhìn liền cảm thấy đau lòng, tuy anh và bà lão này vốn không quen biết, nhưng trước khi chết, bà lại không có ai bên người chăm sóc dưỡng lão, chuyện như vậy làm Bạch Tuyên rất khó chịu, trong lòng buồn bã.

Anh kéo góc chăn, đắp kỹ càng cho bà, Hoa Hoa vẫn dựa sát vào bà không chịu rời đi, Bạch Tuyên suy nghĩ: "Mày muốn ở cùng bà ấy thì cứ ở cùng đi, khi nào đói bụng thì sang bên kia, bà ấy đã giao phó mày cho tao trước khi mất, tao sẽ trông nom mày thật tốt."

Hoa Hoa phát ra tiếng kêu nức nở như tiếng trẻ con khóc.

Bạch Tuyên thở dài, lướt về nhà kể lại đầu đuôi cho Kim Thu, cô nghe xong cũng cảm thấy không dễ chịu: "Cụ già neo đơn như vậy."

Thời buổi này số lượng con một nhiều như thế, sau khi kết hôn một đôi vợ chồng phải gánh vác bốn người già, thêm đứa con sau này nữa, áp lực lớn đến đâu là không cần suy nghĩ, mà trong xã hội đang có xu hướng già hóa dân số này, số lượng người già neo đơn không khỏi tăng thêm, có người bầu bạn thì tốt, nhưng đa số là sống một mình, có thể trong mấy tháng cũng không có người đến thăm, cho dù đã sắp gần đất xa trời.

Nếu không phải hôm nay con mèo kia gặp được Bạch Tuyên, cho dù Kim Thu ở sát vách bà ấy, có thể trong mấy tháng nữa cũng sẽ không phát hiện bà đã xảy ra chuyện, nếu không có lẽ phải qua một năm rưỡi nữa, thi thể của bà mới được phát hiện ra.

Cô vốn cảm thấy rất đói, thế nhưng lúc này thật sự không nuốt nổi nữa, cầm di động lên báo cảnh sát, đương nhiên cô không nhắc tới Bạch Tuyên, chỉ nói đã rất lâu mà không thấy bà cụ ra khỏi cửa, hôm nay sang kêu nhưng bà ấy không ra, cô sợ đã xảy ra chuyện gì nên kêu cảnh sát đến xem.

Vì vậy vừa tờ mờ sáng, cảnh sát nhân dân đã tới, Kim Thu là người báo nguy đương nhiên cũng ở đây. Bọn họ dùng vật chuyên dụng để mở cửa, lúc đi vào, Kim Thu liền thấy bà cụ kia đang nằm thẳng tắp trên giường, đã sớm qua đời.

Hoa Hoa ngồi xổm trên chăn, như thương tiếc như khóc rống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!