Chương 43: Ma nữ

Lúc nhận được điện thoại của Vệ Thiên Hành, Kim Thu đã sắp ngủ, hôm nay nghẹn một bụng buồn phiền, ngay cả Bạch Tuyên cũng không thể làm cô vui vẻ lên, nhưng vừa nghe Lam Như Vân tự sát, cơn buồn ngủ của cô phút chốc bay lên chín tầng mây: "Sao có thể như vậy?"

Lam Như Vân có thể làm công việc vô cùng áp lực như thế, hơn nữa thành tích xuất chúng, điều này cho thấy chị ấy không phải loại người không chịu nổi áp lực, chị ấy rất mạnh mẽ, cũng có năng lực, giờ đây ngay lúc thăng quan tiến chức thuận lợi, cho dù trên phương diện tình cảm xảy ra vấn đề, nhưng làm sao có thể sẽ nghĩ đến việc tự sát?

Cô vội vàng thay quần áo đến bệnh viện, Bạch Tuyên đương nhiên không để cô đi một mình, khăng khăng đòi đi theo. Khí trời hôm nay rất lạnh, đầu đường vào buổi tối rét đến mức làm Kim Thu run rẩy, Bạch Tuyên liền ôm lấy cô từ phía sau, cô đi một bước anh theo một bước, Kim Thu cảm thấy buồn cười, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Taxi vừa gọi đã đến, Kim Thu nhanh chóng cho biết địa chỉ bệnh viện, xe chạy rất nhanh, lúc đến cô vẫn còn hơi choáng váng, Vệ Thiên Hành đã nói cho cô phòng bệnh, Kim Thu vừa đến, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.

"Chị Lam không sao chứ?"

"Phát hiện sớm, không có gì nguy hiểm." Vệ Thiên Hành nhíu chặt mày, cảm thấy đau đầu, "Nhưng chuyện này phiền phức rồi đây."

Vừa nghe xong câu này, Kim Thu cảm thấy đầu óc nặng nề, cô xoa nhẹ trán: "Tôi vào xem chị Lam đã." Vừa mở cửa, cô liền thấy Lam Như Vân đã tỉnh ngồi trên giường bệnh, nắm hai tay vào nhau, mềm mại trắng như tuyết, quay sang Kim Thu đang hơi ngây ngốc thản nhiên cười: "Em đã đến rồi."

Kim Thu chẳng hiểu ra sao, Lam Như Vân vừa dạo quanh ranh giới sống chết một vòng, nhưng tinh thần lại tốt như vậy, tâm trạng bình tĩnh thế sao? Điều này rất phi khoa học.

"Chị Lam, chị không sao chứ?" Kim Thu thử hỏi.

Lam Như Vân cười tươi rói: "Không sao, chiều hôm nay chị hiểu lầm em rồi, xin lỗi nhé."

Xoay chuyển quá nhanh, Kim Thu vẫn chưa kịp phản ứng, vô thức nói: "Hả?"

"Em sẽ không trách chị nữa chứ?" Lam Như Vân thành khẩn nói, "Cũng đúng, đều do chị không tốt." Chị ta xốc chăn xuống giường, trên cổ tay còn quấn một vòng băng trắng, có vẻ đang muốn đi đến trước mặt cô.

Bạch Tuyên đột nhiên kéo Kim Thu lùi về phía sau: "Vợ à, người này không phải Lam Như Vân."

"Cái gì?" Kim Thu càng thêm khiếp sợ, cũng càng thêm hỗn loạn, không rõ ràng lắm chuyện gì đang xảy ra, Bạch Tuyên nói: "Cô ấy bị nhập rồi!"

Kim Thu không nhìn thấy, nhưng anh thì có, trong thân thể Lam Như Vân loáng thoáng ẩn giấu một linh hồn, dung mạo quyến rũ, tóc dài đen nhánh.

Kim Thu vô điều kiện tin tưởng Bạch Tuyên, cô lùi ra sau vài bước, cảnh giác nói: "Cô là ai?"

Lam Như Vân ngẩn ra, nụ cười càng thêm xán lạn: "Em đang nói gì vậy, chị là chị Lam của em mà."

Kim Thu lại lùi mấy bước, chạy tới cửa, Vệ Thiên Hành đang gọi điện bên ngoài, thấy dáng vẻ này của cô còn tưởng xảy ra chuyện gì, nhìn qua mới phát hiện vẻ mặt Lam Như Vân tràn đầy ý cười, nhưng sắc mặt Kim Thu lại vô cùng cảnh giác, hai người đang giằng co ở đó.

"Chuyện gì xảy ra?" Vệ Thiên Hành khẽ nhíu mày, nhìn về phía Lam Như Vân: "Sao em không nằm xuống nghỉ ngơi, rời giường làm gì?"

Lam Như Vân quyến rũ vén tóc: "Không có gì đâu, em rất khỏe mà."

Dù sao cũng là người từng sớm chiều bên gối, Vệ Thiên Hành cũng nhận thấy có gì đó khác thường: "Em sao vậy?"

Kim Thu thừa dịp bọn họ căng thẳng, trốn vào một góc gọi điện cho thím Hồng, một lúc sau bà mới tiếp: "Hơn nửa đêm rồi, sao vậy?"

"Thím Hồng, chị Lam bị ma nhập rồi!" Kim Thu thốt ra, trước đây cô nghĩ loại chuyện này rất hoang đường, bây giờ thế nhưng đã có thể tự nhiên nói ra miệng, thực sự là kỳ tích.

Trước đây thím Hồng sống đối diện nhà của Lam Như Vân, có chút quý mến cô bé từ nhỏ đã thông minh lanh lợi này, nghe cô nói vậy, lập tức hỏi: "Nó ở đâu, tôi sẽ tới ngay."

Sau khi nói địa chỉ, thím Hồng vội vàng ngắt máy, Kim Thu trở về chỗ lúc nãy, liền thấy "Lam Như Vân" đang vòng tay ôm cổ Vệ Thiên Hành, vô cùng xinh đẹp nói: "Em có gì không tốt, ưm, anh nói cho em một chút xem."

"... Loại cảm giác này quá kỳ lạ." Kim Thu nói, tuy rằng Lam Như Vân thường ngày cũng rất quyến rũ, nhưng cũng rất đoan trang, sẽ không làm ra động tác phóng đãng dụ hoặc như bây giờ.

Vệ Thiên Hành có vẻ đang cố nén không đẩy "chị ta" ra, mà ôn tồn khuyên nhủ: "Em về giường nằm xuống trước đã."

"Lam Như Vân" dùng ngón tay vẽ vòng trên ngực hắn, mỉm cười quyến rũ: "Lên giường, được không?"

Kim Thu ngồi trên băng ghế ngoài phòng bệnh, quyết định đợi thím Hồng ở đây, tốc độ của bà rất nhanh, nửa giờ sau đã đến trước cửa: "Ma nữ kia ở bên trong sao?"

"Đúng." Kim Thu gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!