Mọi người đều nói để một cô gái trở thành một người phụ nữ chỉ cần trải qua một đêm, thế nhưng từ một chàng trai trở thành một người đàn ông thực thụ là cả một quá trình rất dài.
Những lời này rất đúng, Kim Thu cảm thấy qua một đêm dường như mình đã càng chín chắn hơn, có cảm xúc sâu sắc hơn về tình yêu, cô thấy thật ra không phải lúc làm sẽ có gì vui thích, thậm chí cả quá trình này rất đau đớn, nhưng cô quan tâm đến ý nghĩa sau đó hơn.
Nhưng Bạch Tuyên thì khác, đàn ông hai mươi bốn tuổi bình thường cũng có người chưa đủ thành thục, nhưng Bạch Tuyên lại là không thành thục trong không thành thục, tính cách của anh vẫn như một thiếu niên, nếu không muốn nói là một đứa trẻ, trong sạch như một tờ giấy trắng, đương nhiên đi cùng là sự thiếu ổn trọng và thành thục, thế nhưng không thể nói là ấu trĩ, dù cho anh vẫn thường khiến cô dở khóc dở cười.
Ví dụ như chuyện tối hôm đó, anh xấu hổ, hoàn toàn không dám nhìn cô, tình trạng này vẫn liên tục duy trì đến ngày hôm sau, anh thật giống một nàng dâu nhỏ đã làm sai chuyện gì đó, thừa dịp cô không chú ý liền len lén liếc cô một cái, sau đó vội vàng cúi đầu, qua một lúc sau, lại len lén ngẩng đầu lên nhìn cô.
Kim Thu làm như không phát hiện, hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của cô, phải nghỉ ngơi thật tốt, nên mang cái ghế ra ban công phơi nắng, bất giác ngủ say. Lúc tỉnh dậy phát hiện trên người mình có một tấm chăn mỏng, Kim Thu ngáp một cái đứng lên, hình như thoáng nhìn thấy Bạch Tuyên đang ngồi trước máy tính của cô lén làm gì đó.
Nếu không đủ hiểu Bạch Tuyên, hoặc sự hiểu biết của cô về anh chỉ dừng lại tại lúc hai người vừa gặp nhau, cô có thể sẽ cho rằng anh đang lén lút xem hình nhạy cảm, phim đen, nhưng bây giờ cô hoàn toàn không có suy nghĩ đó trong đầu, bởi vì Bạch Tuyên đến công ty cô rất ngoan ngoãn, đi chơi cũng ngoan ngoãn, có rất nhiều cô gái xinh đẹp ăn mặc mát mẻ, anh cũng không thèm liếc mắt một cái, dường như chỉ xem bọn họ là củ cải trắng.
Đã như vậy, anh lén lén lút lút làm gì? Kim Thu cảm thấy hơi hiếu kỳ.
Thế nhưng Bạch Tuyên rất nhạy bén, vừa thấy bóng cô lộ ra, liền vội vàng chỉnh nét mặt, vờ như đang lau sàn, còn giấu đầu hở đuôi lẩm bẩm: "Ơ, sàn nhà hôm nay khó lau thế!"
Kim Thu nhịn cười, vờ như không phát hiện, thuận miệng hỏi anh: "Thật không?"
"Ừ, nhưng anh lau sạch rồi." Anh vội vàng lau xong bỏ chạy ra ngoài, rõ ràng có tật giật mình.
Kim thu cũng không lật tẩy anh, thậm chí để anh không nghi ngờ, cô không thèm liếc máy tính một cái, Bạch Tuyên thở phào nhẹ nhõm, chạy đi phơi đồ, Kim Thu thấy anh không để ý, liền mở lịch sử trình duyệt
-- tên nhóc đáng thương này trước đây sống như thế nào vậy, không biết trên thế giới có thứ gọi là lịch sử duyệt web hay sao?
Vừa nhìn Kim Thu liền khiếp sợ, cô hoàn toàn không dám tin nhìn Bạch Tuyên đang phơi đồ ở ban công, hình ảnh cảm thấy thất bại chui vào chăn hôm qua của anh vẫn còn rõ ràng trước mắt, nhưng hôm nay anh lại, lại muốn tìm việc làm?
Nhìn xem anh tìm cái gì, những công việc có thể làm tại nhà? Từ khóa như vậy, Kim Thu phát hiện nội dung tìm được thật sự không ít.
Gồm có thiết kế quảng cáo, thiết kế thời trang, sáng tác âm nhạc, soạn bản thảo công văn, vân vân... Vấn đề là, những việc này Bạch Tuyên biết làm sao? Anh không biết đâu!
Nhưng chuyện càng khiến Kim Thu quan tâm là, anh biểu hiện việc muốn đi làm hoàn toàn không giống với dáng vẻ nguyên bản ngây thơ vô ưu vô lo của anh.
Có khi nào do chịu kích thích gì đó rồi không? Không phải do lòng tự trọng của đàn ông đấy chứ? Kim Thu nghĩ vậy, lén tắt trang web đó đi, vờ như không biết gì cả đến giá sách cầm một quyển lên đọc.
Nhưng sau khi mở sách ra cô không đọc vào đầu được chữ nào cả, lơ đãng cầm nhìn một lúc lâu, khóe mắt không biết từ khi nào liếc đến dòng chữ: "... Nữ nhân trong gian vừa nghe, lập tức vui vẻ, trang điểm thay y phục, cười mà không nói, bước ra nghênh đón, hài hòa nhập thành một thể, xiêm y trên người dường như trở nên nặng thêm."
Cô chấn động, cúi đầu nhìn kỹ đoạn chuyện xưa này, là tập truyện truyền kỳ "Ly hồn ký" trứ danh thời Đường, thảo nào, những cuốn Bạch Tuyên đọc đều là các loại Liêu trai hay Duyệt Vi thảo đường bút ký (1), hay những tập truyền kỳ thời Đường như "Liễu Nghị truyện" (2), "Cù Nhiêm khách truyện" (3).
(1) Duyệt Vi thảo đường bút ký (chữ Hán: ) là tập tác phẩm nổi tiếng của Kỷ Quân. Tác phẩm này được ông viết khi đã nhiều tuổi, về nghỉ hưu ở quê nhà. Ngoài đề tài là ma quái kinh dị hấp dẫn, gián tiếp phản ánh hiện thực, Duyệt Vi thảo đường bút kí còn có nhiều bài phản ánh một cách trực tiếp thế lực quan trường hắc ám đời Thanh, đả kích thói đạo đức giả dối của tầng lớp nho sĩ, vì danh vì lợi có thể làm bất kì điều xấu xa, tàn ác nào.
Vạch trần những gian dối trong buôn bán, nạn hàng giả, nạn lừa đảo trong thương trường cũng đã được Kỉ Quân nói đến, mang đầy màu sắc của thương trường hiện đại. (Nguồn: Wikipedia)
(2) Liễu Nghị Truyện: truyện truyền kỳ do Lý Triều Uy đời Đường ghi lại, được văn học sử Trung Hoa xếp vào loại có giá trị nghệ thuật cao và hàm chứa nhiều ý nghĩa. (Nguồn: Tài liệu của Thư Viện Việt Nam thuộc trung tâm văn hóa Việt Nam.)
Nội dung: Liễu Nghị người đời Đường, thi hỏng, về nhà. Đến Đồng Dã thấy một thiếu phụ chăn dê, dáng hình tiều tuỵ đón lại nói: "Thiếp là con gái út vua Động Đình, bị nhà chồng phụ rẫy, nên thân phải chịu cảnh gió sương. Muốn đưa tin về vua cha, mong chàng giúp đỡ." Liễu Nghị nhận thư đưa đến Động Đình. Long vương cảm tạ tặng nhiều châu báu.
Sau Liễu Nghị đến Quảng Lăng, cưới người họ Lư làm vợ. Nhân đem việc tao ngộ ngày xưa kể lại, thì ra vợ chính là người đã nhờ chàng đưa thư.
(3) Cù Nhâm khách truyện: là tiểu thuyết truyền kỳ đời Đường do Đỗ Quang Đình soạn.
Sau khi ly hồn, Thiến nương vẫn có thể cùng Vương Trụ yêu nhau, thậm chí còn sinh hai đứa con, tình huống như vậy chắc chắn rất khác so với những hồn ma bình thường.
Kim Thu nghĩ thầm, gập quyển sách lại, đặt ở nơi không thể nhìn thấy, trước khi có lời giải thích chuẩn xác cùng nguyên căn rõ ràng, cô sẽ không để những mẩu chuyện này làm Bạch Tuyên hỗn loạn.
Không biết vì sao, cô càng ngày càng thấy anh vừa ngốc vừa mỏng manh, nhịn không được muốn bảo vệ anh.
Hoàng hôn, Bạch Tuyên xuống lầu cho lũ chó hoang ăn, không bao lâu sau liền hăng hái chạy về: "Vợ à, dưới lầu có một bà cụ chào anh đấy, hỏi anh chuyển đến lúc nào."
"Người ta thật sự có thể nhìn thấy anh sao?" Đến bây giờ Kim Thu vẫn nghĩ sự biến hóa này thật sự quá lạ lùng, chẳng hiểu tại sao, anh càng giống người hơn rồi nhỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!