Chương 40: Đêm đầu tiên

Đỗ Thiên Trạch đưa Kim Thu về đến cửa tiểu khu, hơi lo lắng hỏi: "Em có sao không?"

"Hơi choáng thôi." Cô cảm thấy đầu nặng trĩu, nhưng mạch suy nghĩ lại tỉnh táo, cô vừa nói chuyện với Đỗ Thiên Trạch rất rõ ràng mạch lạc trên xe, không hề giống một người say rượu, thế nhưng nếu không say, sao cô có thể chủ động nhắc đến chuyện cũ chứ?

Nói cho cùng đã say rồi, bởi vì sau khi người ta say, mới có thể nói ra lời bình thường không dám nói, làm ra chuyện bình thường không dám làm.

"Trán em còn đang chảy máu." Tửu lượng của Đỗ Thiên Trạch không tệ, lúc này đã tỉnh táo hơn rất nhiều, thấy Kim Thu ngã trái ngã phải, liền đỡ cô vào cửa hàng tiện lợi, "Có băng cá nhân không?"

Anh mua cho cô một miếng băng cá nhân, cẩn thận tỉ mỉ dán lên vết thương: "Em ở phòng nào, anh đỡ em lên."

"Hức, buồn nôn quá." Kim Thu che miệng, cảm thấy dạ dày rất khó chịu, lảo đảo dựa vào tường nôn, nhưng nôn không được, vì vậy càng khó chịu, cô xoa xoa thái dương, lại lấy thêm một chai nước khoáng, lúc tính tiền ánh mắt lại rơi vào quầy bao cao su bên cạnh, cô lựa chọn một chút, cuối cùng cầm lấy một hộp.

Vẻ mặt Đỗ Thiên Trạch phức tạp, lúc trước cùng Kim Thu bên cạnh nhau, giới hạn của hai người là nắm tay và ôm, ngay cả hôn cũng chỉ đơn thuần là môi kề môi, đã hơn một năm không gặp, cô phóng khoáng đến mức có thể lên giường rồi sao?

Đúng là ai cũng đều thay đổi.

Đèn đường dưới lầu không hiểu vì sao đã hỏng, Đỗ Thiên Trạch lo lắng: "Anh đưa em lên."

"Cũng được." Kim Thu lúc này không từ chối, "Em có thứ muốn đưa cho anh." Trong hành lang cũng có đèn chụp, nhưng rất mờ nhạt, cô càng lúc càng thấy choáng váng, mắt nhìn xung quanh đều thấy pháo hoa, trong lòng hối hận vì đã uống ly rượu đó.

Cô cúi đầu tìm chìa khóa trong túi, nhưng tìm thế nào cũng không được, cô đoán chừng lúc đi ra đã để quên trong nhà rồi.

Cuối cùng cửa "cạch" một tiếng mở ra, Bạch Tuyên đứng ở đó, vui vẻ nghênh đón cô: "Vợ à em về... rồi." Ánh mắt anh vừa vặn đối thẳng với ánh mắt của Đỗ Thiên Trạch, cả hai đều vô cùng kinh ngạc.

Vẫn là Đỗ Thiên Trạch phản ứng lại trước: "Bạn trai em về rồi." Thì ra đã ở chung, anh đột nhiên cảm thấy mấy lời tâm tình chân thành trên xe lúc nãy vô cùng buồn cười.

Vừa dứt lời, Kim Thu và Bạch Tuyên không hẹn mà cùng dùng ánh mắt như trông thấy quỷ nhìn Đỗ Thiên Trạch, làm anh cho rằng mình đã làm sai chuyện gì.

"À," Kim Thu nén xuống khiếp sợ trong lòng, xỏ dép lê đi vào nhà, "Vào đi." Cô kéo cánh tay của Bạch Tuyên, anh như một chú cún ngửi ngửi gáy cô, bừng tỉnh: "Vợ à em uống rượu."

Kim Thu lườm anh một cái: "Đừng nói nhiều, đỡ em đi, chóng mặt muốn chết."

"Ờ." Anh cẩn thận đỡ vai cô, để cô ngồi xuống sô pha, sau đó vội vàng vào phòng bếp rót một cốc nước, Đỗ Thiên Trạch ung dung nhìn Bạch Tuyên, phát hiện anh cao hơn mình, đẹp trai hơn mình, dịu dàng hơn mình, săn sóc hơn mình, vì vậy trong lòng càng khó chịu.

Giữa người cũ và đương nhiệm luôn luôn có một cửa ải không thể qua được.

Kim Thu cầm lấy cốc nước, khẽ sờ viền cốc: "Dưới cùng hộc tủ trong bàn làm việc của em có một cái hộp, anh giúp em lấy ra đây."

Bạch Tuyên liền ngoan ngoãn nghe lời đi lấy, Kim thu bình tĩnh nói với Đỗ Thiên Trạch: "Em vốn đang suy nghĩ có nên đưa cho anh hay không, hôm nay sau khi đã trò chuyện rõ ràng, em nghĩ, nếu mọi chuyện đã qua rồi, vậy cũng không còn gì để lưu tâm nữa, nên đưa cho anh thôi."

Đỗ Thiên Trạch hơi chau này, không nghĩ ra cô muốn đưa vật gì cho anh.

Bạch Tuyên cầm một hộp quà đã được bọc giấy cẩn thận ra, đặt trước mặt Đỗ Thiên Trạch, Kim Thu đang cầm cốc nước, nét mặt cũng rất phức tạp: "Cái này... là quà sinh nhật lúc trước em đã chuẩn bị cho anh." Sinh nhật của anh vào tháng năm, nhưng trong tháng tư Kim Thu cũng đã chuẩn bị xong quà, không ngờ sẽ chia tay, quà cũng không thể trả lại, chỉ có thể giữ đến bây giờ.

Đỗ Thiên Trạch mở hộp, bên trong thế nhưng là một mô hình nhỏ của anh, món quà y hệt như vậy phải cần một thời gian dài để chuẩn bị, hơn nữa giá cũng không rẻ, thế nhưng Kim Thu lúc đó cảm thấy vô cùng đáng yêu, liền cầm tấm ảnh của Đỗ Thiên Trạch, đi đặt làm nó trước nửa năm.

Hoàn toàn không hề nghĩ tới có một ngày sẽ lấy ra.

Vừa nhìn thấy nó, tâm tình Đỗ Thiên Trạch liền trở nên phức tạp, giấm của Bạch Tuyên chua đến mức sắp thành a xít: "Vợ..." Anh lại không có, sao anh có thể không có chứ?! Đây là bất công, bất công trắng trợn đó!

Nỗi ai oán của anh quá cường đại, làm Kim Thu và Đỗ Thiên Trạch đều thoáng nhìn qua, Bạch Tuyên yên lặng trở về phòng, Đỗ Thiên Trạch đưa tay lên ho nhẹ một tiếng, thầm nghĩ món quà này không thể từ chối: "Bao nhiêu tiền, anh trả lại cho em."

"Không cần đâu." Kim Thu khoát tay, "Nó cũng tính là một nỗi băn khoăn của em, vốn nghĩ muốn vứt đi, nhưng ngẫm lại thấy quá lãng phí."

Đỗ Thiên Trạch xấu hổ đứng lên: "Vậy lần sau anh bù cho em một món quà sinh nhật là được."

"Anh khách sáo quá." Kim Thu bình tĩnh nói, "Lúc trước đều là anh mua vé xem phim, mời em ăn cơm, không phải em vẫn còn nợ anh hay sao, thực sự không cần tính toán nữa." Cho dù thời sinh viên tiết kiệm bao nhiêu để mua được món quà này, bây giờ cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Đỗ Thiên Trạch im lặng một lúc, rốt cuộc nói: "Vậy cám ơn em, anh về đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!