Hôm nay, Đỗ Thiên Trạch lựa chọn ở bên Hạ Tĩnh, anh cũng có bạn gái rồi, đã như vậy, cần gì phải suy nghĩ nhiều, rất vô nghĩa.
Có thể nhớ lại nhiều chuyện trong quá khứ, đa sầu đa cảm như vậy, cô chắc chắn đã uống say rồi, mọi vật xung quanh đều chồng lên nhau. Kim Thu đổi tư thế ngồi đờ ra, cảm thấy đầu nặng trĩu.
Đỗ Thiên Trạch uống rất nhiều, nhưng vẫn nhớ phải đi qua hỏi cô: "Em không sao chứ, muốn hát không, anh chọn bài cho em."
"Đầu hơi choáng." Kim Thu khoát khoát tay, "Không hát đâu." Cô chỉ biết hát mấy bài từ thế kỷ trước, sao có thể nói lung tung? Cô loạng choạng đứng lên, định đi toilet rửa mặt.
Giống như mấy tình tiết cẩu huyết trong phim truyền hình, cô vừa đẩy cửa buồng vệ sinh, liền thấy Hạ Tĩnh bước vào toilet nữ, chắn không cho cô ra, Kim Thu cảm thấy trên đầu bay qua vài con quạ đen: "Chị hai à, cô còn việc gì sao?"
"Tôi sẽ nói thẳng," Hạ Tĩnh lấy chiếc mắt kính vốn không rời xuống, hôm nay cô ta đẹp hơn nhưng đồng thời cũng càng hùng hổ dọa người, "Có vẻ như cô không có ý gì với Thiên Trạch nữa, nhưng đúng như lời cô nói, tôi vẫn rất lo lắng về cô, cho nên phiền cô có thể cách xa anh ấy một chút được không?"
Kim Thu mặt không biểu cảm nhìn cô ta, Hạ Tĩnh thấy cô không có phản ứng gì, tiếp tục cười nhạt: "Sao, bây giờ không chịu đồng ý nữa à?"
"Đồ điên." Kim Thu thầm nghĩ, vấn đề tình cảm của mình mà còn dính líu đến người khác, không phải có bệnh chứ là gì, Hạ Tĩnh không phải ông chủ của cô, cô không có nghĩa vụ giúp cô ta xử lý trở ngại chứ nhỉ. Cô hơi chếnh choáng, giọng điệu cũng không nhẹ nhàng như bình thường: "Tránh ra, tôi muốn ra ngoài."
Hạ Tĩnh ngăn không cho cô đi: "Cô không dám đồng ý rồi sao?"
"Tôi cần gì phải đồng ý yêu cầu cố tình gây sự này của cô chứ, tôi là mẹ cô hay là người đàn ông của cô sao?" Kim Thu gạt tay cô ta ra, Hạ Tĩnh dường như cũng uống khá nhiều, trực tiếp đưa tay đẩy Kim Thu ngã xuống, trán cô đập thẳng vào góc bồn rửa, trong nháy mắt Kim Thu liền tỉnh táo lại: "Hạ Tĩnh cô điên rồi hả?"
Cô xuýt xoa hít hơi lạnh, khó khăn đứng lên nhìn vào gương, chảy máu rồi, nhìn y như phim kinh dị, vô cùng dọa người, mà cô vừa quay đầu lại liền thấy Hạ Tĩnh lảo đảo lùi lại hai bước, sau đó tông cửa xông ra, dĩ nhiên là chạy trối chết.
"…Mình cũng sẽ không ăn thịt cô ta, đáng sợ đến mức như vậy sao?" Kim Thu không biết nói gì hơn, xé một tờ giấy lau vết máu, ôm trán đi ra, đúng lúc đụng vào Đỗ Thiên Trạch đang đi tìm Hạ Tĩnh, anh thấy cô chật vật như thế liền vô cùng bất ngờ: "Em sao vậy?"
Kim Thu đã tỉnh táo, nghĩ mình không nên gây xích mích, vì vậy từ bi mà không nhắc đến Hạ Tĩnh: "Bị ngã thôi."
Đỗ Thiên Trạch "ồ" một tiếng: "Sao không cẩn thận như vậy, em vẫn đi được chứ?"
Tuy rằng đầu gối cũng bị bầm, nhưng không xui xẻo đến mức trật chân như hôm đụng phải Quách Quỳnh, Kim Thu tỏ vẻ: "Không sao cả."
"Anh đưa em về." Đỗ Thiên Trạch nhìn cô một chút, không quá yên tâm, "Em mang giày gót cao như vậy, lại còn uống rượu, em ở đâu, anh đưa về."
Kim Thu từ chối: "Không cần, em tự bắt xe về cũng được."
Đỗ Thiên Trạch cau mày nhìn cô: "Vậy em gọi bạn trai đến đón đi, những người khác đều có người đến đón cả, tối như vậy đi taxi cũng không an toàn."
Kim Thu lập tức run rẩy, tục ngữ có câu một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng, cô nghĩ đến lần đó mình bị lừa bán đi, đúng là tai họa bất ngờ trời giáng, chuyện xúi quẩy như thế cô còn gặp phải, huống chi trên báo lại đăng đầy tin về những vụ cướp trên taxi nữa chứ.
Thể diện quan trọng hay cái mạng nhỏ này quan trọng? "Bạn trai em có việc không thể tới." Kim Thu thầm nghĩ đến tình huống tài xế taxi chuẩn bị cướp cô, thế nhưng lại bị ma hù bỏ chạy, cảm giác đúng là vô cùng thú vị.
Đỗ Thiên Trạch nhìn đồng hồ: "Như vậy đi, anh đưa em về, dù sao anh và Hạ Tĩnh cũng ở khách sạn mà mọi người cùng đặt, cô ấy sẽ về cùng bọn họ."
An toàn là trên hết, Kim Thu ngẫm lại, vô cùng áy náy: "Thật ngại quá."
"Không sao đâu, một ngày vợ chồng trăm ngày ân tình, không làm người yêu được cũng có thể làm bạn bè mà." Đỗ Thiên Trạch đỡ cô, "Em đi chậm một chút, cẩn thận đấy."
Làm bạn bè, sao cô gần đây có thêm nhiều bạn bè như vậy? Từ Triết làm bạn, bạn trai cũ cũng làm bạn, thật không ngờ nhân duyên của cô tốt như vậy. Kim Thu tự giễu, không thể hăng hái lên được.
Đỗ Thiên Trạch vẫy taxi: "Nhà em ở đâu?"
"Tiểu khu Lệ Chi." Kim Thu cảm thấy hơi rượu vẫn còn chưa tan, đầu hơi choáng, "Đỗ Thiên Trạch, anh đưa em về như vậy không sợ Hạ Tĩnh ghen sao?"
Đỗ Thiên Trạch quay đầu lại nhìn cô một lúc lâu, đột nhiên nở nụ cười: "Em đang quan tâm anh hay đang hả hê vậy?"
"Em chỉ sợ người ta nói em còn mập mờ với bạn trai cũ, vương vấn không dứt." Kim Thu khẽ giật khóe miệng, "Thật ra em không hiểu, trước đây lẽ nào em làm không tốt sao, vì cớ gì bạn bè anh đều không thích em chứ?"
Sau khi say rượu cô buột miệng, hỏi ra lời thật lòng, mà Đỗ Thiên Trạch nhớ tới chuyện cũ, cười khổ một tiếng: "Thu Thu, có phải đến bây giờ em cũng không biết vì sao anh nói chia tay với em đúng không?"
"Đúng vậy." Cô thẳng thắn nói, "Em cảm thấy em làm rất tốt, chưa bao giờ ghen, chưa bao giờ gây sự vô cớ, ở trước mặt bạn bè anh, em lúc nào cũng lấy anh làm trọng, còn trước mặt bạn bè em thì tán dương anh hết lời, em làm chưa đủ tốt sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!