Chương 38: Mối tình đầu

Kim Thu phát hiện sau khi nói chuyện cùng Bạch Tuyên tối hôm đó, anh đã không giống như trước, nói như thế nào nhỉ, tuy rằng vẫn làm nũng đáng yêu như ngày thường, thế nhưng thật giống như chỉ qua một đêm anh đã hiểu chuyện hơn rất nhiều, tuy dựa theo tuổi tác của Bạch Tuyên bây giờ mà dùng từ này có hơi vi diệu, nhưng Kim Thu vẫn cảm giác như vậy.

Hình như cho đến nay, anh đều muốn quấn quít lấy cô, dây dưa cô, nhưng chẳng qua tất cả việc này chỉ dựa theo suy nghĩ yêu thương trong lòng mà làm, nhưng bây giờ anh đã trưởng thành hơn.

Ví dụ như anh bắt đầu lên mạng tìm tư liệu cả ngày, từ Liêu trai đến Sưu Thần ký lại đến Sơn Hải Kinh, đều đọc tỉ mỉ toàn bộ một lần, hy vọng có thể tìm được tình huống tương tự anh, thế này còn chưa nói, làm Kim Thu kinh ngạc là, tất cả những câu chuyện đã xem qua anh đều có thể thuộc lòng từng chữ, đó đều là văn bản cổ hết đấy!

Chỉ số thông minh của tên này cao bao nhiêu nhỉ? Kim Thu nói thầm trong đầu, không dám hỏi ra miệng: "Vậy có tìm được không?"

"Còn đang cố gắng." Bạch Tuyên nhấc cuốn "Sưu Thần Ký" trong tay lên, vẻ mặt nghiêm túc, vậy là được rồi, mỗi buổi tối cô có thể yên lặng xem ti vi, anh có việc để làm, không quấn cô nữa.

Kim Thu cảm thấy không quen, hỏi anh: "Ngày mai em phải đi họp lớp, anh thấy em mặc gì thì đẹp?"

"Vợ mặc gì cũng đẹp hết." Anh ngồi khoanh chân trên giường đọc sách, cô vừa nói, anh liền đặt cuốn sách xuống nghiêm túc trả lời, làm cho người ta cảm thấy câu nói vốn khách sáo này thật sự xuất phát từ đáy lòng, không hề có lệ dù chỉ một chút.

Kim Thu rất lưu tâm, dù sao cũng là bạn trai cũ và người yêu mới của bạn trai cũ, cô mở tủ lục quần áo, từ khi làm thư ký của Vệ Thiên Hành, lúc nào cũng phải lưu ý đến thể diện của ông chủ, vì vậy quần áo của cô ngày càng đắt hơn, hầu như tiền lương mỗi tháng đều dùng hết, hoàn toàn không có tiền tiết kiệm.

"Em thấy cảm giác trên người mặc toàn hàng hiệu nhưng trong túi một đồng tiền cũng không có này quá bịp bợm." Kim Thu lại lục tủ quần áo thêm một lần, "Thế còn chưa nói, em lại không tìm được bộ nào thích hợp để đi họp lớp cả."

Bạch Tuyên nghiêng đầu, anh thật sự cảm thấy cô thế nào cũng đẹp, trong mắt anh giống như thiên tiên vậy, đương nhiên không mặc gì vẫn là đẹp nhất, thế nhưng anh đã biết điều, những lời này chỉ dám len lén nghĩ, không dám nói ra miệng: "À, anh thấy bộ màu vàng chanh kia rất đẹp."

"Phải không, em thấy màu xanh lam này cũng đẹp mà." Kim Thu nhìn tủ quần áo đau khổ suy nghĩ, suy nghĩ nửa ngày lại cảm thấy bực dọc, cô cần gì phải vắt hết óc vì bạn trai cũ chứ, muốn chứng minh cái gì, mình sống có tốt không hoàn toàn không cần một bộ quần áo để chứng minh.

Nhưng nghĩ lại, Đỗ Thiên Trạch thì còn được, còn Hạ Tĩnh nữa, người này từ lúc đầu đã không vừa mắt với cô, bây giờ được toại nguyện rồi không biết muốn khoe khoang thế nào đây.

Cho nên trước sau suy nghĩ, cuối cùng cô ném quần áo sang một bên, chạy đi làm mặt nạ dưỡng da, còn ậm ờ hỏi anh: "Anh thấy em làm vậy rất ấu trĩ đúng không?"

"Không đâu." Bạch Tuyên ném cuốn sách sang bên cạnh, ghé vào nhìn cô đắp mặt nạ, "Em thế nào cũng đẹp cả."

Kim Thu vui mừng: "Anh thấy em không trang điểm cũng đẹp đúng không?" "Đúng đúng đúng."

Cuối cùng hôm sau cô vẫn chỉnh trang rườm rà đi họp lớp… Vừa ra khỏi cửa liền phỉ nhổ bản thân, phụ nữ đúng là phụ nữ, tật xấu này là bệnh mà ai cũng có.

Cô xem là có thu nhập thấp, lần này các bạn học khác sẽ có người đi xe xịn tới, có người ăn mặc trang điểm xinh đẹp tới, cũng có người đi cùng bạn trai, Kim Thu nghĩ cho dù cô có lương thấp hơn nữa cũng không thể tệ hơn bây giờ.

Đỗ Thiên Trạch là người tổ chức, đã sớm đứng nghênh đón trước cửa nhà hàng, cũng may đó là anh, mới có thể nhận ra Kim Thu chỉ bằng cái liếc mắt, hai người đã hơn một năm không gặp, còn có chuyện khó xử như vậy, Kim Thu vốn cho rằng khi gặp mặt sẽ không biết nói gì, nào ngờ lại vô cùng hài hòa: "Tất cả mọi người tới hết rồi sao?"

"Tới phân nửa." Đỗ Thiên Trạch cười nói, "Em tới rất đúng giờ."

Thật ra cô đến muộn ba phút, nhưng đây thật sự không tính là gì… Kim Thu thanh thanh cổ họng: "Anh dạo này có khỏe không?"

"Cũng được." Sau khi tốt nghiệp, Đỗ Thiên Trạch liền đi Bắc Kinh làm cho một công ty có tiếng, lăn lộn cả năm nay, cuộc sống tạm thời không tệ, bởi vì phần lớn bạn học đều ở lại Hải Thành, lần này trở về chỉ để ôn lại kỷ niệm cũ.

Kim Thu gật đầu, tìm chuyện để nói: "Được rồi, Doãn Văn bọn họ tới chưa?" Cô hỏi đến là mấy người bạn thân năm xưa cùng ký túc xá với cô, một phòng bốn người, quan hệ của mọi người lúc đó vô cùng tốt, nhưng cuối cùng bọn họ, người sang Mỹ, người đi Hồng Kông, người về quê, Kim Thu liền bi kịch bị bỏ lại, một mình phấn đấu ở Hải Thành.

Đỗ Thiên Trạch nói: "Doãn Văn tới rồi, nhưng hai người còn lại không tới." Anh rất rành rọt những mối quan hệ của Kim Thu, "Họ nói ở nước ngoài không thể về được."

Cũng đúng, dù sao Quốc khánh là ngày lễ trong nước, những nước khác cũng đâu được nghỉ.

Kim Thu vừa vào phòng ăn liền thấy Doãn Văn, hai người là chị em tốt đã lâu không gặp, vô cùng thân thiết, Kim Thu nhạy cảm phát hiện bụng cô nàng to ra: "Cậu có thai rồi sao?" Bỗng nhiên càng bất ngờ hơn, "Có thai trước khi kết hôn?"

"Này này này." Doãn Văn tức giận nói, "Ai có thai trước khi kết hôn hả, mình cầm giấy chứng nhận rồi, vừa mới lấy ngay ngày Quốc khánh một tháng mười xong, tháng sau mời tiệc, cậu đến không?"

Kim Thu thở dài: "Cậu cho mình tài khoản đi, mình gửi tiền mừng sang cho cậu."

Doãn Văn về nhà cũ, cách đây rất xa, Kim Thu chắn chắn không xin nghỉ được: "Nhắc mới nhớ từ lúc nào vậy hả, cũng không thèm nói cho bọn mình một tiếng."

"Mình cũng không nghĩ tới có thai sớm như vậy đâu!" Doãn Văn rất phiền muộn, "Cuối cùng vừa có liền bị hai nhà ép kết hôn, thật là…"

Kim Thu hỏi: "Hai người các cậu quen nhau thế nào vậy, cũng nhanh quá đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!