Chương 37: Trò chuyện

Nhưng chuyện ngày đó dường như chỉ là ảo giác của Lam Như Vân, không có ai khác thấy Bạch Tuyên, Lam Như Vân muốn kéo Kim Thu đi khu mua sắm, cô không lay chuyển được đành phải đi theo, mua vài món đồ lưu niệm, mà Lam Như Vân vừa ý mấy mẫu hình nộm trong một cửa hàng, vô cùng tinh xảo hoàn mỹ, trông rất sống động, liền yêu thích không buông tay, tiêu một số tiền lớn mua về.

Kim Thu vẫn luôn nghĩ đến chỗ bất thường đó, không có tâm trạng đi dạo tiếp, bèn kéo Lam Như Vân về khách sạn nghỉ ngơi sớm, chuyến du lịch lần này cũng liền kết thúc.

Đến khi về nước, cô ngay lập tức đi tìm thím Hồng. Thím Hồng vẫn thu hút như trước, đứng giữa các bác gái như hạc trong bầy gà, Kim Thu thề cô đã thấy vài cụ ông nhìn trộm bà ấy, nhưng vấn đề là thím Hồng chỉ thấy ấn đường họ biến thành màu đen.

Bà vẫn nhớ rõ Kim Thu, thấy cô liền cười tủm tỉm nói: "Lại đến thăm à, chỉ hồng dùng tốt không?"

"Thím Hồng, con có chuyện muốn nhờ thím giải đáp một chút." Kim Thu thành khẩn nhờ vả, "Thím có thời gian không?"

Mười phút sau, hai người ngồi trong góc của một quán Pizza Hut, bởi vì không phải ăn cao lương mỹ vị, người cũng không nhiều, thím Hồng cắn ống hút uống trà sữa: "Có chuyện gì, con nói đi."

"Con muốn hỏi, có chuyện như vậy hay không," Cô mơ hồ nói cho bà chỗ đặc biệt của Bạch Tuyên, thím Hồng nghe xong liền sửng sốt: "Không thể nào đâu."

Bà cảm thấy rất kỳ lạ: "Không phải con nói bừa đấy chứ?"

Kim Thu nói: "Là bạn con kể như thế, cô ấy sẽ không nói dối đâu." Cô thật sự có những người bạn cùng khu nhà, vậy nên lấy Tiểu Minh phòng sát vách làm lá chắn.

Thím Hồng suy tư nói: "Tình huống này thật sự rất ít gặp, phải về nhà xem lại sách đã."

Kim Thu cũng không miễn cưỡng, trường hợp của Bạch Tuyên thật sự rất hiếm gặp, trong tiểu thuyết chưa từng thấy qua, cô rất muốn biết anh rốt cuộc vẫn sống hay đã chết, nếu sống thì có biện pháp sống như bình thường, nếu chết cũng có hy vọng kế hoạch khi đã chết.

Trên đường về nhà Kim Thu vẫn luôn nghĩ, cô hy vọng Bạch Tuyên sẽ như thế nào? Bình tĩnh mà nghĩ lại, tự nhiên sẽ mong muốn anh là một người bình thường, một người rõ ràng trước mắt, có thể mang anh về gặp cha mẹ, nói với bọn họ cô đã tìm được một người đàn ông tốt, nguyện ý giao phó cả đời.

Tuy rằng anh thỉnh thoảng sẽ ảo tưởng, thỉnh thoảng sẽ vờ ngốc nghếch, thỉnh thoảng sẽ không giống một người đàn ông, thế nhưng cô thấy anh rất đáng để tin tưởng.

Nhưng nếu không thể được, cho dù anh cứ duy trì tình trạng như vậy cũng không vấn đề gì, bởi vì ngay từ đầu, cô đã chuẩn bị tốt tâm lý tiếp nhận người bạn trai không một ai khác nhìn thấy này.

Như vậy cũng không sao cả, chỉ cần có anh bên cạnh, người khác không nhìn thấy cũng không quan trọng.

Bây giờ thân thể Bạch Tuyên đã xảy ra một sự biến hóa không thể đoán trước, ban đầu Kim Thu rất vui vẻ, anh càng ngày càng giống người, nhưng cẩn thận suy xét lại, cô liền thấy hơi lo lắng, chuyện này không biết là tốt hay xấu, cô cũng không thể chắc chắn đến cuối cùng sẽ xảy ra sự thay đổi gì khác nữa.

Chẳng may càng ngày càng gay go, vậy chẳng phải được một mất mười hay sao?

Cô ngồi trong toa tàu điện nhìn bản thân qua ô cửa sổ bằng kính, vẻ mặt sáng sủa, đây không phải hiệu quả mà trang điểm có thể làm được, đó là vì Bạch Tuyên, vì cô có anh bên cạnh.

Tình yêu là mỹ phẩm tốt nhất của phụ nữ, không thứ nào khác có thể thay thế, cô hôm nay khắp khóe mi đuôi mắt tràn ngập ý cười thoải mái, tất cả đều bởi vì anh, bởi vì có anh, cô cảm thấy cuộc đời này dần dần trọn vẹn, trái tim sẽ không tiếp tục treo trên cao, không có nơi dựa vào nữa.

Nhưng càng để ý, sẽ càng sợ mất đi,  Kim Thu lo được lo mất, thấp thỏm không yên, luôn sợ sẽ xảy ra chuyện gì không tốt, cô cũng biết mình buồn lo vô cớ, nhưng lại không nhịn được lo âu về những chuyện ngoài ý muốn sẽ đột ngột xảy ra, chỉ cảm thấy sự biến hóa của anh đã làm gợn sóng cuộc sống của hai người.

Nhưng nào ngờ Bạch Tuyên lại vô cùng vui vẻ, cô vừa về đến nhà liền nghe anh nói: "Hình như có gì đó khang khác." Thế nhưng rốt cuộc khác chỗ nào, anh không thể nói rõ ra, Kim Thu sợ anh thất vọng, vì vậy chuyển trọng tâm câu chuyện: "Hôm nay anh cho chúng ăn chưa?"

"Quên mất rồi!" Bạch Tuyên vội vàng chạy đi lấy cơm, Kim Thu nhìn vẻ mặt vui mừng của anh, trong lòng liền cảm thấy lo lắng, sợ đó chỉ là ảo giác, nếu Bạch Tuyên biết chắc chắn anh sẽ vô cùng đau lòng.

Nên buổi tối, cô ôm chú cún lớn của mình vào ngực, thành khẩn nói với anh: "A Tuyên à."

"Chủ nhân, có anh." Sau khi ăn uống no đủ, Bạch Tuyên càng thích ra vẻ đáng yêu nghe lời, đôi mắt đen nhánh ngập nước kia vô cùng chọc người thương yêu.

"Mặc kệ anh là người hay ma, em cũng sẽ không bỏ anh, biết chưa?" Kim Thu quay người, đè anh xuống, Bạch Tuyên bị cô đè nặng, vừa hay thấy khu vực trước ngực kia của cô, đâu còn nghe được cô nói gì, ậm ừ hai tiếng liền vùi mặt vào.

Kim Thu cảm thấy ngực hơi đau, tức giận đến mức muốn đánh người: "Em đang nói vấn đề nghiêm túc, anh làm gì vậy hả?"

"Đây không phải là việc nghiêm túc sao?" Bạch Tuyên ngơ ngác, vẻ mặt rất vô tội.

Kim Thu giác ngộ sâu sắc được một chuyện, năng lực chịu đựng và kiên trì của cô có bước tiến bộ rất lớn, thật sự là đáng mừng: "Sao anh ngốc thế hả."

Cô nói những lời này không hề nặng, Bạch Tuyên lại hơi không vui, yên lặng bĩu môi, chui vào ổ chăn vùi đầu không chịu ra, như là một sủng vật nhỏ bị thương, Kim thu lúc đầu không phát hiện ra, sau đó phản ứng lại, cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy hơi hổ thẹn.

Cô chỉ mới yêu đương hai lần, lần đầu tiên là cùng Đỗ Thiên Trạch, lần thứ hai là cùng anh. Lúc yêu Đỗ Thiên Trạch rất đơn giản, cô cũng không biết làm thế nào, chỉ vô cùng hiểu chuyện, rõ ràng khi còn trẻ phải bồng bột một chút, nhưng cô lại không như thế, lần giận dỗi duy nhất là khi Đỗ Thiên Trạch hẹn cô đi xem phim, để cô đợi ba giờ đồng hồ, trong mùa đông giá rét, cô đứng một mình trước rạp chiếu phim lạnh run, cốc đồ uống nóng trong tay cũng hoàn toàn trở nên lạnh buốt, cuối cùng cô ném cốc trà sữa đó xuống, một mình trở về ký túc xá, ba ngày sau không để ý đến anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!