Chương 36: Biến đổi

Đây rốt cuộc là chuyện gì? Bạch Tuyên cũng không thể trả lời: "Anh cảm thấy người kia… khá quen."

"Anh họ Bạch, anh ta cũng họ Bạch." Kim Thu chuẩn bị vào phòng tắm, Bạch Tuyên chết sống chen vào cửa không chịu đi, "Đi ra ngoài, đi ra ngoài, em muốn tắm, anh nghịch ngợm gì thế hả?"

Bạch Tuyên ôm bồn cầu không chịu buông tay: "Không đi, không đi chính là không đi."

Kim Thu rất muốn đập đầu vào tường: "Anh có thể mất mặt được nữa không hả, mau đứng lên cho em!"

"Không đứng!" Anh ngồi xổm bên cạnh bồn cầu, như một chú cún bị bỏ rơi, ủy khuất nhìn cô, "Vợ à đừng đuổi anh đi."

"Em muốn tắm!" Kim Thu đỡ trán, cảm thấy sắp hết kiên nhẫn, "Ai muốn đuổi anh đi, ngoan, ra ngoài chờ đi."

Bạch Tuyên vẫn bất động như chết, lấy sức lực của Kim Thu hoàn toàn không thể kéo nổi anh: "Anh không muốn ra, bên ngoài rất nguy hiểm."

"Nguy hiểm?" Kim Thu chống nạnh, "Bên ngoài có hòa thượng hay đạo sĩ muốn trừ yêu à?"

Bạch Tuyên hơi trầm mặc: "Là Bạch Giác, anh thấy người đó… rất nguy hiểm, anh sợ." Dáng vẻ cuộn mình một chỗ của anh vô cùng đáng thương, lòng Kim Thu thế nào cũng không tàn nhẫn được, chỉ có thể đóng cửa lại, tùy ý anh đi.

Đợi đến khi cô tắm tửa xong, phát hiện anh vẫn đang ngồi xổm bên cạnh bồn cầu không nhúc nhích, Kim Thu không khỏi đau lòng, kéo anh lên: "Làm gì thế hả, có gì phải sợ đâu, anh ta cũng không nhìn thấy anh." Cô an ủi, trong lòng cũng âm thầm phỏng đoán, phải chăng có ẩn tình gì trong đó.

"Chân tê rồi…" Bạch Tuyên đáng thương tựa vào người cô, bị Kim Thu lấy ngón tay chọc chọc: "Ai bảo anh ngồi xổm, còn trồng nấm nữa à, anh mau đi tắm đi."

Bạch Tuyên làm một động tác lay động: "Anh là ma, sao phải tắm?"

Chuyện này Kim Thu không rõ ràng lắm, quần áo trên người Bạch Tuyên chưa bao giờ bẩn, sự tồn tại của anh sớm vượt qua mấy thứ tiểu thuyết kinh dị cùng khoa học viễn tưởng, Kim Thu không thể lý giải hiện tượng quỷ dị này, nhưng anh ở bên cạnh cô rất giống một người bình thường, nên cô liền mạnh mẽ yêu cầu anh mỗi ngày phải đi tắm.

Bạch Tuyên phản kháng vô hiệu, chỉ có thể phụng phịu đi tắm, Kim Thu vừa thoa xong kem dưỡng da, anh liền khoác áo choàng tắm đi ra, cô rất bất ngờ: "Em còn tưởng rằng anh lại muốn ôm cái mông trần trụi chạy ra chứ."

"Không phải ở nhà, anh rất kín đáo đấy." Sau đó "phịch" một tiếng nhảy lên giường, vô cùng nhiệt tình, "Vợ à, để anh xoa giúp em."

"Xoa xong rồi." Kim Thu ngồi lên giường, lộ ra đôi chân trắng như tuyết, Bạch Tuyên gối đầu lên đùi cô bảo cô vuốt ve, đây dường như đã trở thành tư thế thường xuyên khi hai người tán gẫu, "Anh nói thật cho em biết, có phải nhớ ra cái gì rồi không?"

Bạch Tuyên hừ hừ, yếu ớt nói: "Hắn không phải là người tông anh, anh nhớ kỹ lúc xảy ra tai nạn, tài xế kia là một ông chú, nhưng không biết vì sao, liền cảm thấy hắn là người xấu."

Là một người xấu, lời nói trực tiếp mà đơn thuần như vậy chọc Kim Thu nở nụ cười, cô cố ý nói: "Em thấy anh ta rất đẹp trai, người xấu sao có thể đẹp trai như vậy?" Dựa theo tiêu chuẩn lúc còn bé khi xem kịch, người xấu đều có dáng vẻ hung ác dữ tợn.

Bạch Tuyên quả nhiên nóng nảy: "Vợ à, tri nhân tri diện bất tri tâm, hắn không phải thứ tốt, em tuyệt đối đừng để bị hắn mê hoặc."

"Chậc, vấn đề là bộ dạng hắn khá tốt đó." Kim Thu cười khanh khách nhìn anh, "Anh cũng biết, em đặc biệt mềm lòng với những người đẹp." Cái rắm, Vệ Thiên Hành bày ra khuôn mặt đẹp trai suốt ngày lắc lư trước mặt, cô còn không thèm chớp mắt một cái, cũng thật kỳ lạ, cô thích nhất là kiểu của Bạch Tuyên thế này, không chú ý một chút liền bị câu dẫn vào bộ dạng đáng yêu đó, thích anh muốn chết.

Nhưng cũng thích thỉnh thoảng bắt nạt anh, Bạch Tuyên đã sắp khóc: "Vợ à em đừng như vậy, hắn ta thực sự không phải người tốt." Vành mắt hồng hồng của anh vô cùng chọc người thương yêu, Kim Thu nâng mặt anh hôn một cái: "Đùa anh thôi mà, nam tử hán đại trượng phu, đừng có hở tí là khóc như thế."

Bạch Tuyên thở phào một hơi: "Làm anh sợ muốn chết. Cái gì khác anh đều không sợ, chỉ sợ mất em." Anh nghiêm túc kéo tay cô đặt trước ngực, "Chỉ cần có em bên cạnh, anh không sợ bất cứ gì cả."

Kim Thu sờ sờ đầu anh: "Anh đã sợ, vậy em sau này sẽ cách Bạch Giác xa một chút, nói thật, người đó rất quỷ quái, làm em không thoải mái chút nào."

"Ừm."

Chủ đề này liền kết thúc như thế, thời gian vẫn còn sớm, Kim Thu thuận tay mở ti vi, sau đó bị tình tiết dâng trào chiếu trên đó làm cho ngã gục.

Nước ngoài cởi mở quá rồi… Hơn nửa đêm chiếu loại phim giới hạn độ tuổi này có quân tử không hả? Kim Thu vội vàng tắt ti vi, nhét Bạch Tuyên đang muốn ngóc đầu dậy vào chăn: "Anh mau ngủ đi."

"Nóng." Cho dù mở điều hòa, nhưng trùm chăn cũng không thể chịu nổi, Bạch Tuyên chui ra khỏi ổ chăn thở hổn hển, "Vợ à, muốn uống nước."

Kim Thu rót cho anh một cốc nước, Bạch Tuyên ai oán nhìn nước trong cốc, lại ngẩng đầu lên nhìn cô, Kim Thu bừng tỉnh, uống một ngụm sau đó đưa cho anh: "Được chưa?"

Vì sao chỉ những thứ cô đã ăn qua anh mới có thể ăn? Kim Thu vẫn luôn không có cách nào nghĩ ra nguyên nhân.

Bạch Tuyên ừng ực uống nước, đột nhiên nhớ đến cái gì, muốn mở miệng nói, vừa mở miệng liền sặc: "Khụ khụ, vợ, khụ," Kim Thu vỗ lưng cho anh: "Đừng gấp đừng gấp, từ từ nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!