Đợi đến bốn giờ chiều, khí trời không còn quá nóng, Kim Thu chuẩn bị thay đồ ra ngoài, Bạch Tuyên giơ lọ kem chống nắng lên hỏi: "Có muốn xoa kem chống nắng không?"
"Muốn." Kim Thu nhìn mặt trời bên ngoài, nghĩ ánh nắng vùng nhiệt đới này làm cho người sợ nóng như cô chịu không thấu, cô không thể lý giải nổi tại sao có những người thích phơi nắng trên bãi biển, biến bản thân thành tôm hùm như vậy.
Bạch Tuyên rất tích cực: "Anh đến giúp em." Sau đó ngay lập tức kéo khóa váy phía sau của cô xuống, lộ ra tấm lưng trắng nõn trơn bóng, bên trong là mảnh nội y màu trắng, bị cô vỗ một cái: "Anh bệnh hả, chỗ mặc quần áo xoa gì mà xoa!"
"À." Anh lại kéo khóa lên cho cô, Kim Thu ngồi trên giường, Bạch Tuyên ngồi xổm dưới đất bắt đầu xoa từ ngón chân cô, một tấc cũng không bỏ qua, dọc theo đôi chân thẳng tắp của cô xoa lên, lúc xoa đến hai đùi bị Kim Thu chụp lại: "Em cũng không mặc áo tắm, đổi sang cánh tay."
Bạch Tuyên buồn rầu: "Không phải em ra bờ biển đấy chứ?"
"Không được à?" Cô nâng mi, đổi tư thế, duỗi thẳng cánh tay, Bạch Tuyên giúp cô xoa ở cánh tay và cổ, chắc chắn không còn bỏ sót chỗ nào mới lưu luyến dừng lại.
Kim Thu hơi lo lắng: "Mặt trời bên ngoài lớn như vậy, anh vẫn đừng nên đi ra." Tuy rằng của Bạch Tuyên không giống với những hồn ma bình thường, nhưng ánh nắng mặt trời mang khí dương, cô vẫn luôn không cho anh phơi nắng nhiều, chỉ sợ gặp chuyện không may.
"Được." Anh hiểu lo lắng của cô, cũng không nói nhiều, "Anh đợi trong khách sạn xem ti vi."
Anh rất vâng lời, nhưng Kim Thu lại cảm thấy có lỗi: "Em sẽ cố gắng về sớm." Để anh ở đây một mình, cô cứ cảm thấy giống như giữ vợ ở nhà một mình thủ tiết vậy, ngẫm lại thấy rất hổ thẹn.
Bạch Tuyên tựa vào đầu vai cô: "Không cần, vợ cứ ra ngoài chơi cho thoải mái đi, em vui vẻ, anh cũng sẽ vui vẻ." Ở một chỗ khổ sở trông coi như vậy, tịch mịch không, đương nhiên tịch mịch, là một người đàn ông đặc biệt như vậy, nhưng anh không muốn cô buồn, nên làm ra vẻ hoàn toàn không thèm để ý.
Kim Thu cầm túi xách đi tới cửa, nhưng bàn tay đặt trên tay nắm cửa thế nào cũng không mở được, đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc lâu, quay đầu lại kéo tay anh, nhân tiện bật ô che nắng lên: "Ngoan ngoãn đi theo em, không được chạy ra nắng, biết chưa?"
"Anh sẽ nghe lời, chủ nhân." Anh híp mắt, vững vàng nắm tay cô, "Anh chỉ ở trong này thôi."
Kim Thu hết cách với dáng vẻ này của anh, kéo anh đến nơi hẹn, Lam Như Vân đã sớm thay một bộ đồ mát mẻ, Kim Thu vừa thấy liền hít một ngụm khí lạnh, thì thào tự hỏi: "Đó là cỡ bao nhiêu vậy nhỉ, F?
"G." Bạch Tuyên lặng lẽ trả lời bên tai cô.
Lam Như Vân nhanh chóng trở thành tiêu điểm của rất nhiều đàn ông trong sảnh, còn có một người ngoại quốc cao lớn đến gần, Kim Thu thấy trên cánh tay anh ta có rất nhiều lông, nghĩ thầm quả thực là động vật nguyên thủy, nói liên tiếp một tràng tiếng Pháp, cô không hề hiểu một chữ, nhưng Lam Như Vân trò chuyện với anh ta rất vui.
Kim Thu chính là Kim Thu, cô cả đời cũng sẽ không thể trở thành người phụ nữ khéo léo như Lam Như Vân.
Đến khi Lam Như Vân nói gì đó, tên đàn ông kia vẻ mặt tiếc nuối rời đi, sau đó quay sang mỉm cười nhìn Kim Thu: "Em đến rồi, chúng ta ra biển thôi."
Khách sạn bọn họ ở đối diện bờ biển, đến bãi cát chỉ tốn vài bước chân, ba bốn giờ chiều, nhiệt độ đã không còn quá nóng, nhưng nước biển vẫn rất ấm áp, lúc này xuống biển đúng là một dịp tốt, mấy vị phu nhân cùng tham gia đã thay áo tắm trang điểm xinh đẹp, đến khi Lam Như Vân cởi chiếc áo sơ mi trùm ngoài ra, bên trong là một bộ bikini vân báo, mấy người đàn ông trẻ tuổi đi ngang lập tức huýt vài tiếng sáo.
Vệ Thiên Hành thay một bộ quần áo thoải mái, ngồi che nắng dưới ô vẫy hai người, hắn vừa rời tây trang, cả người liền giống một công tử đào hoa, mang kính râm, không cần phải nói có bao nhiêu tiêu sái: "Đến rồi à, ngồi xuống đây."
Lam Như Vân thân mật ngồi xuống bên cạnh hắn: "Đến sớm thế à?"
"Hiếm khi được thả lỏng, anh đã lâu chưa được tắm nắng rồi." Vệ Thiên Hành ngửa mặt nằm xuống, biếng nhác như một con báo, "Thật phiền phức, từ khi tới Hải Thành, anh chưa được giải trí vui vẻ lần nào."
Kim Thu ngay ngắn ngồi bên cạnh Lam Như Vân, nghe câu này liền thấy có chút hiếu kỳ, Vệ Thiên Hành vừa nhìn ánh mắt cô liền biết cô đang suy nghĩ gì, chế nhạo nói: "Sao, rất kỳ lạ à?"
"Hơi hơi." Kim Thu thừa nhận, cô cảm thấy dường như Vệ Thiên Hành nháy mắt liền trở thành người khác, "Có cảm giác Vệ tổng không giống ngày thường."
Vệ Thiên Hành cười: "Cô gái ngốc, đang đi nghỉ mà, đi nghỉ hiểu không, bãi biển, mỹ nữ." Hắn huýt gió, nháy mắt với cô.
Kim Thu trừng lớn mắt, thế nhưng Lam Như Vân lại cười: "Xem ra tâm trạng Thiên Hành không tệ."
"Đúng là không tệ." Vệ Thiên Hành thích ý nhắm lại hai mắt, "Mấy năm nay vẫn bận rộn chuyện công ty, không được nghỉ ngơi tốt, anh đã rất lâu chưa ra biển rồi."
Lam Như Vân hiểu, cũng chỉ có Vệ Thiên Hành ở Hải Thành và Vệ Thiên Hành ở biển, nên cô ta lúc này mới phát hiện, bản thân tự cho là rất hiểu Vệ Thiên Hành, trên thực tế hoàn toàn không biết gì về quá khứ của anh.
Vệ Thiên Hành ở đây oán giận: "Trước đây đi nghỉ đều là nửa năm, bây giờ thì hay rồi, chỉ có ba bốn ngày, còn phải mượn cớ Quốc khánh, thực sự là…"
Đi nghỉ một lần nửa năm? Cuộc sống như vậy, Kim Thu nghĩ cũng không dám nghĩ, cảm thấy thật sự vô cùng kỳ lạ, nghỉ đông và nghỉ hè cũng không được hạnh phúc như thế.
Quả nhiên một thường dân nhỏ như cô không thể hiểu được cuộc sống của quan lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!