Trước khi đi đảo M**, Lam Như Vân còn cố ý nhắc Kim Thu đừng quên mang áo tắm, bởi vì quốc gia nhiệt đới kia vốn nổi tiếng nhất nhờ ánh nắng, bãi cát và sóng biển.
Cho nên trước khi khởi hành, Kim Thu lục tủ lấy ra bộ áo tắm của mình, áo ngắn và váy trắng đen, dây vai rất mảnh, váy rất ngắn, tuy kiểu dáng rất trẻ trung, nhưng một khi mặc trên người, lực công kích cũng vô cùng mạnh, chí ít nguyên buổi tối hôm nay Bạch Tuyên luôn chạy theo nói thầm bên tai cô: "Muốn nhìn."
Kim Thu vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: "Đến khi em mặc không phải anh được nhìn rồi sao?"
"Cái đó khác, đến lúc đó tất cả mọi người đều có thể nhìn, bây giờ chỉ một mình anh thôi!" Anh ôm eo cô liều mạng làm nũng, "Anh cũng chỉ cho mình em nhìn thôi mà!"
Kim Thu bất lực: "Đó là vì người khác muốn xem cũng không thấy đúng không?" Cô xếp quần áo vào va li, Bạch Tuyên ngồi xổm xuống kéo góc áo cô: "Vợ à ~ nhìn một chút thôi, được không?"
Anh liên tục quấn quít lấy cô, nhưng Kim Thu mắt điếc tai ngơ, cất áo tắm vào va li, sau đó lên giường chuẩn bị ngủ, Bạch Tuyên theo đuôi cô bò lên giường: "Vợ à."
Sau khi có anh ở đây, Kim Thu vẫn không thể lên mạng, đọc sách yên ổn, cô bất đắc dĩ buông di động xuống: "Sao thế?"
"Anh muốn xem riêng." Anh rầu rĩ đem chăn che kín người, chỉ lộ ra một đôi mắt tròn xoe nhìn cô.
Kim Thu kéo chăn xuống, ấn vai anh để anh nằm thẳng, khoảng cách gần như vậy, có thể thấy đôi lông mi cong vút tự nhiên, hơi lay động, sau đó Kim Thu xoay người đè Bạch Tuyên xuống, tim anh đập loạn xạ, chỉ cảm thấy mặt nóng lên, vô ý thức cắn môi, sau đó vểnh lên chờ cô hôn.
Cô không thể đỡ được dáng vẻ này của anh, môi in lên, tạo ra một nụ hôn ấm áp nhẹ nhàng, sau đó ngẩng đầu: "Hài lòng chưa?"
Khóe miệng Bạch Tuyên cong lên, Kim Thu thấy cổ anh trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo, xuống chút nữa là cúc áo sơ mi đang cài chặt, cô thuần thục tháo cho anh, lộ ra một chút vùng ngực, Bạch Tuyên vô cùng kích động, với tay muốn cởi quần, bị Kim Thu mạnh mẽ đè lại, anh ủy khuất bĩu môi: "Được rồi, vợ thích tự mình ra tay."
Anh nhắm mắt lại, dáng vẻ mặc người xâm lược, Kim Thu véo véo mặt anh: "Vẻ đẹp ẩn hiện có hiểu không, cứ để như vậy đi, không được cử động."
Bạch Tuyên ngoan ngoãn nghe dạy, quả nhiên thấy cô vẫn ngắm ngực mình, hiệu quả tốt hơn nhiều so với cởi sạch như lúc trước, anh thầm ghi nhớ chuyện này, điều chỉnh tư thế, để bàn tay cô thuận lợi tiến vào cổ áo xoa lồng ngực trơn nhẵn của anh.
Anh vô cùng thoải mái, cảm thấy đại não đình chỉ hoạt động, áo tắm gì đó đã sớm ném ra sau đầu. Kim Thu vuốt ve đôi mày anh, trong lòng nghi hoặc, cô cảm thấy tuổi dậy thì của Bạch Tuyên dường như đến hơi chậm, thích nhìn lén con gái tắm, hiếu kỳ với thân thể của người khác phái, cùng với lấy nội y của cô để **, đều là mấy tật xấu tuổi dậy thì thường hay mắc, hơn nữa tính cách của anh quá mức đơn thuần, không hề giống với một người trưởng thành.
"Trước đây chưa từng thích ai sao?" Cô vuốt tóc anh, hiếu kỳ hỏi.
Bạch Tuyên lắc đầu, xấu hổ trả lời: "Tuy anh không nhớ kỹ những chuyện trước kia, nhưng chắc chắn không có người yêu, hơn nữa…" Anh nắm lấy ngón tay nhỏ bé của cô, "Ngày đó, cái ngày mà em tắm trượt chân, lúc anh ôm em, đó là lần đầu tiên anh có loại cảm giác này, loại phản ứng này."
"…Sao có thể?!" Kim Thu khó mà tin được, "Đàn ông lần đầu tiên mộng ~ là ở tuổi dậy thì mới đúng chứ."
Bạch Tuyên nói: "Không nhớ rõ nữa, nhưng là thật mà, hôm đó anh ôm em, lần đầu tiên sờ em, lúc đó cảm thấy không nghĩ được gì cả, phía dưới vừa đau vừa trướng, anh cũng bị dọa luôn mà."
Kim Thu nghĩ đến chuyện hôm đó vẫn cảm thấy hoảng hồn: "Anh bị dọa, em mới là người bị anh hù chết đây này."
Bạch Tuyên kề sát mặt cô, tiếp tục nhớ lại: "Bắt đầu từ ngày đó, anh liền nhịn không được muốn nhìn lén em tắm," anh cắn góc chăn, vô cùng sinh động miêu tả cho cô, "Thấy em thay quần áo, thấy em ngủ, anh đều cảm thấy khó chịu, lúc đầu không biết làm thế nào mới thoải mái, lúc nào làm cũng đau nhức, nhưng anh không nhịn được cứ muốn làm như vậy, lúc thấy nội y của em, thật sự cái gì cũng không nghĩ đến, cứ ấn xuống dưới xoa xoa, thế nhưng rất nhanh liền thoải mái… Vợ à, lúc đó em rất ghét anh đúng không?"
Nhớ lại lúc trước, đột nhiên thấy một người đàn ông thích làm chuyện đáng ghét đó với đồ của mình, Kim Thu thật sự cảm thấy anh rất biến thái, nhưng bây giờ cảm xúc đã thay đổi, nhìn thế nào cũng thấy anh vừa ngốc vừa đáng yêu, cho nên Kim Thu véo một cái trên mông anh, Bạch Tuyên gào khóc một tiếng: "Vợ, em đừng luôn sờ mông anh như vậy, thật giống như đang sờ con nít."
"Không được à, em rất thích đó." Kim Thu lại hung ác véo một cái, cười tủm tỉm hỏi lại, "Không thể sao?"
Bạch Tuyên cởi quần ra, ngoan ngoãn nằm sấp: "Không có, vợ à em sờ đi." Vừa dứt lời, Kim Thu phát một cái vào mông anh, "ba" một tiếng vô cùng thanh thúy, Bạch Tuyên vùi mặt vào gối đầu, ủy khuất muốn vùng dậy, thế nhưng Kim Thu lại dịu dàng xoa nhẹ: "Có đau không?"
"Thương cho roi cho vọt, anh không đau tí nào, vợ à em đánh tiếp đi!" Anh một bộ hào khí tráng sĩ nói, "Nhưng phía sau sờ sờ, phía trước cũng có thể xoa xoa chứ?"
Kim Thu lúc nào cũng bị anh chọc cười, kéo cánh tay anh ý bảo anh nằm ngay lại: "Không được, như vậy không tốt cho sức khỏe."
"Nhưng anh không thể khống chế, sẽ đột nhiên có cảm giác." Anh nhỏ giọng cãi lại, "Bây giờ có rồi này."
Kim Thu và anh dựa sát vào nhau như vậy, tự nhiên sẽ có cảm giác, cô suy nghĩ một chút, gắt gao ôm lấy anh, ôn nhu vuốt ve lưng anh: "A Tuyên ngoan, ngày mai chúng ta đi nước ngoài rồi, có háo hức không, có vui vẻ không?"
"Ừm, có thể ra ngoài với vợ là vui vẻ nhất." Bạch Tuyên thì thào, tựa ở đầu vai cô, cảm xúc chậm rãi bình ổn, Kim Thu tắt đèn: "Ngủ đi."
"Ừm."
M** đảo là thiên đường nghỉ mát của Thế giới, vừa xuống máy bay liền sẽ thấy rất nhiều chủng tộc qua lại không ngớt, tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Trung lẫn lộn, vốn tiếng Anh của Kim Thu đã trả lại cho thầy cô lúc tốt nghiệp rồi, bây giờ chỉ có thể đi phía sau Lam Như Vân, hai người nhỏ giọng nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!