Chương 33: Sinh nhật

Quốc Khánh đã sắp tới, nhưng trước đó còn có sinh nhật Kim Thu, cô sinh vào tiết thu phân âm lịch, vừa lúc mặt trời gần xích đạo nhất, ngày dài bằng đêm, theo đến chính là những trận mưa thu rả rích không ngừng, từng giọt mưa là từng giọt lạnh, từng cánh hoa rơi là từng mảnh hương, vẫn khó quên như năm xưa, vẫn là một nỗi nhàn sầu không thể che giấu.

Ngày sinh nhật hôm đó, đúng dịp lại rơi một trận mưa, bởi vì hôm sau là cuối tuần, cô vẫn chưa ngủ, nghe được tiếng mưa "tí tách" liền đi lên sân thượng, chỉ nghe tiếng mưa "rào rào" rung động, đánh vào cây cỏ dưới lầu, phát ra những tiếng vang trong trẻo hoặc nặng nề, tiếng mưa rơi luôn làm người ta cảm thấy tĩnh mịch và yên bình, cô cũng không ngoại lệ.

Chỉ đứng ở đó nghe tiếng mưa rơi, dường như rất nhiều chuyện cũ trước kia liền ùa về, cô đột nhiên nhớ đến chuyện thời đại học, mưa rơi kết thúc buổi tự học, đứng dưới mái ô, anh ôm cô quay về ký túc xá, lúc đến mới phát hiện nước mưa đã thấm ướt một bên người anh.

Tình cảm thời thanh xuân luôn đơn thuần, mang chút tiếc nuối. Một vòng ôm ấm áp đột nhiên vây quanh cô, âm thanh rõ ràng trong trẻo của Bạch Tuyên mang theo chút ý làm nũng: "Vợ à, em như vậy sẽ nhiễm lạnh đấy, có lạnh không?"

Cô còn chưa trả lời, anh đã thắt chặt vòng ôm: "Nhưng có anh ôm em sẽ không lạnh, đúng không, em muốn đứng bao lâu cũng được, anh đứng với em." Anh dán vào gương mặt cô cọ cọ, da mịn màng như nước, mềm vô cùng.

Kim Thu vừa chuẩn bị lên tiếng, chuông di động đột nhiên vang lên, Bạch Tuyên chạy đi lấy điện thoại đến cho cô, lại trở về ôm cô, Kim Thu nhận điện thoại, giọng nói từ bên kia truyền đến làm cô thoáng lo lắng: "Thu Thu."

"Thiên Trạch?" Kim Thu rất ngoài ý muốn, không ngờ anh lại gọi cho cô, đặc biệt là vào đêm hôm khuya khoắt thế này.

Thanh âm của Đỗ Thiên Trạch vẫn luôn trầm thấp ổn trọng, giống như cảm giác anh mang đến cho người khác, thế nhưng lúc này mang theo ý cười nhàn nhạt: "Quả nhiên em vẫn chưa ngủ, thức đêm không tốt cho sức khỏe, em lúc nào cũng không nghe."

Trước đây Kim Thu thích thức đêm đọc tiểu thuyết xem phim, Đỗ Thiên Trạch khuyên rất nhiều lần cô luôn luôn không nghe, khiến cho anh không biết làm sao, chỉ hận không thể mỗi ngày "ân cần dạy bảo", thế nhưng từ sau khi chia tay, bọn họ đã không còn những cuộc đối thoại như vậy nữa.

Nhưng kỳ quái là, Kim Thu không hề cảm thấy khó chịu hay đau lòng, cô dường như đang cùng bạn cũ nói chuyện, thoải mái tùy ý: "Đúng vậy, sao anh gọi cho em?"

"Chúc em sinh nhật vui vẻ." Đỗ Thiên Trạch khẽ cười một tiếng.

Kim Thu càng bất ngờ hơn, cô nhìn đồng hồ, vừa qua mười hai giờ, đã đến sinh nhật cô rồi: "Cám ơn nhé." Trong lòng cô có chút xúc động, lúc này nhưng lại có người chúc cô sinh nhật vui vẻ, cũng xem như có lòng rồi.

Đỗ Thiên Trạch không dây dưa quá nhiều với bạn gái cũ, sau khi tán gẫu vài câu liền nói ra mục đích gọi: "Là như thế này, Quốc khánh em có rảnh không, mọi người muốn tụ tập lại một chút."

Tuy rằng chính phủ quy định chỉ có ba ngày nghỉ, nhưng cộng thêm nghỉ bù nữa là năm đến bảy ngày, Vệ Thiên Hành lần này rất hào phóng, cô có bảy ngày nghỉ, ba ngày đầu đi du lịch, bốn ngày sau có thể ở nhà nghỉ ngơi. Cho nên cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Chính xác là ngày mấy?"

"Ngày năm." Đỗ Thiên Trạch giải thích, "Anh đã hỏi qua mọi người một lần, ngày năm tương đối rảnh rỗi."

"Ở đâu?" Kim Thu học đại học Hải Thành, nhưng các bạn học khác không hẳn đều ở lại Hải Thành, có người về quê cũ, cũng có người đi Bắc Kinh giống Đỗ Thiên Trạch.

"Ở Hải Thành, quán ăn là quán hải sản bên cạnh đại học của chúng ta, em thấy sao?" Đỗ Thiên Trạch không nhanh không chậm, "Tiện không?"

Kim Thu ngẫm lại, nếu chưa gặp Bạch Tuyên, cô không chừng sẽ để ý quan hệ của Đỗ Thiên Trạch và Hạ Tĩnh mà từ chối tham gia, nhưng bây giờ nghĩ lại cũng không có gì, dù sao mọi chuyện đã qua rồi, cô thật sự không hề quan tâm đến nữa.

Nên đồng ý vô cùng sảng khoái: "Được."

Đỗ Thiên Trạch nghe thấy cũng rất vui vẻ: "Vậy được rồi, đến lúc đó gặp."

"Được." Kim Thu ngắt máy, vừa quay đầu lại liền thấy Bạch Tuyên đang cắn môi u oán nhìn cô, dáng vẻ cô vợ nhỏ ủy khuất đó làm Kim Thu vui vẻ: "Này, anh đang làm gì vậy?"

Lúc này Bạch Tuyên lại phát giận, buồn bã nhìn cô không nói lời nào, dường như đã bị vô vàn khi dễ, Kim Thu xoay người ôm lấy anh: "Ghen à?"

"Anh không thích bạn trai cũ của em!" Anh hờn dỗi cắn lên cổ cô một cái, "Em là của anh."

Kim Thu xoa nhẹ khuôn mặt anh, cũng không tức giận: "Hôm nay là sinh nhật em, anh có quà không?"

Quà? Bạch Tuyên càng thêm tủi thân: "Anh là một con ma, làm sao chuẩn bị quà cho em, không có tiền không thể mua gì cả, cơ hội làm người đầu tiên nói sinh nhật vui vẻ với em cũng bị người ta lấy mất rồi."

Giống như một bình giấm chua loét, Kim Thu cảm thấy rất buồn cười: "Ồ, nếu như vậy, anh nghĩ một lần nữa xem." Cô véo lên eo anh một cái, "Em rất ước ao một vòng eo tinh tế thế này."

Bạch Tuyên chu chu môi, rụt rè nói: "Vợ à, em cho anh mười phút." Kim Thu liền thấy anh vội vàng chạy về phòng ngủ, trước khi đóng cửa còn nói vọng ra một lần, "Sau mười phút mới được vào đấy nhé."

Anh đang muốn làm gì vậy? Kim Thu nhìn đồng hồ: "Được, mười phút sau em vào."

Mười phút trôi qua rất nhanh, Kim Thu thấy đã đến lúc, lập tức mở cửa đi vào, sau đó thấy trong chăn phình lên, bên trên có một tờ giấy, Kim Thu cầm lên nhìn, nhịn không được phì cười:

Đây là quà sinh nhật Bạch Tuyên tiên sinh tặng Kim Thu tiểu thư, xin kiểm tra và nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!