Đêm qua Kim Thu ngủ không ngon, hôm nay trời vừa sáng liền rời giường, nhanh chóng ra ngoài hoàn thành công việc, vì linh hồn của Triệu Gia lưu trong bức ảnh, Bạch Tuyên không yên tâm, một hai muốn đi cùng cô, ai ngờ Kim Thu không đi thẳng đến bưu điện, mà ghé vào siêu thị trước. Cô mua vài bịch kẹo, mua thêm vài bộ quần áo dày, đều là những thứ rất rẻ mua trong mấy cửa hàng ven đường, chất liệu thô ráp nhưng kiểu dáng lại thời thượng, Triệu Gia nói cha cô ấy bị viêm khớp, cứ đến mùa đông là lại tái phát, vô cùng đau đớn, cho nên còn có thêm vài đôi giày đá bóng.
Vì thế đến lúc gửi, thùng đồ trở nên rất lớn, Kim Thu mạnh mẽ nhét đầy đồ vào thùng, cuối cùng còn không quên để vào một phong thư cô đã chuẩn bị đêm qua:
"Mọi người à, con ở Hải Thành rất tốt, công việc cũng suôn sẻ nên gửi vài thứ về nhà, không cần lo lắng cho con, con sống rất tốt… Cha mẹ và hai chị phải chú ý sức khỏe, phải chăm sóc bản thân thật tốt… Ký tên: Đứa con gái bất hiếu Triệu Gia."
Cô không báo tin Triệu Gia tử vong cho họ, hy vọng người nhà cô ấy vẫn cho rằng Triệu Gia còn đang ở Hải Thành, cô ấy sống rất tốt, đây cũng là tâm nguyện của Triệu Gia, so với việc biết mình đã chết, không bằng cứ để họ nghĩ bản thân còn sống, cho dù mắng cô ấy bất hiếu, cũng tốt hơn so với việc phải đau lòng.
Trong những thứ gửi đi, cô còn gửi thêm số tiền một nghìn cho họ, tiền trong ngân hàng của cô cũng không được bao nhiêu, chỉ có thể làm hết sức, đây cũng xem như một phần tâm ý.
Trên thế giới này có vô số người cần giúp đỡ, nhưng cô chỉ có thể làm được như vậy. Không chỉ bởi vì thông cảm cho Triệu Gia, cô cũng có tư lợi của bản thân, nếu như ở hiền gặp lành, cô hy vọng tình cảm của mình và Bạch Tuyên có thể thuận buồm xuôi gió, giảm bớt đau khổ.
Cho nên chuyện đầu tiên khi về đến nhà là cho vài người bạn nhỏ lang thang một bữa ăn, khu tập thể Lệ Chi có một bãi đất trống để dân cư trong khu tập thể dục, trong đó sẽ có vài dụng cụ thể thao, một bãi cát, còn có cầu trượt và xích đu, nhưng Kim Thu chưa từng thấy ai vào đó chơi… Vì thế bãi đất trống đó trở thành thế giới của chó và mèo hoang.
Thức ăn cho chó và mèo của cô rất đơn giản, cơm cùng với một ít đồ ăn thừa, trộn lên cũng rất thơm, hơn nữa vẫn nóng hổi, cô vừa đặt xuống đất không lâu liền có vài chú chó đến thăm dò ngửi ngửi, cô biết chúng rất cảnh giác, vì thế không ở lại đó mà vừa đặt xuống liền rời đi, lên sân thượng nhìn về phía xa xa, có thể thấy chúng đang ăn ngấu nghiến.
Giây phút đó cô liền hạ quyết tâm, cho dù như thế nào thì cũng phải kiên trì làm việc này đến cùng. "Nếu em quên cho chúng ăn, anh phải nhớ nhắc em đấy nhé." Kim Thu nói với Bạch Tuyên, "Bây giờ trời đã bắt đầu lạnh, đến mùa đông anh phải nhắc em làm cho chúng mấy cái ổ nhé."
Bạch Tuyên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nũng nịu nói: "Tuân lệnh, nữ vương bệ hạ."
Kim Thu buồn cười: "Nói bậy bạ gì đấy." Cô xoay người về nhà, tránh việc có ai đó nhìn thấy cô đứng ở đây lẩm bẩm một mình, nhưng không thể không nói, bị anh dỗ ngọt vài câu như vậy, tâm trạng u buồn vì chuyện Triệu Gia của cô tốt lên rất nhiều.
Đúng lúc không có việc gì làm, cô lấy chỉ đỏ từ chỗ thím Hồng ra, gọi Bạch Tuyên đến ướm thử, cô quyết định làm một chiếc vòng cho anh, lúc còn học trung học trào lưu này rất phổ biến, nữ sinh ai ai cũng mua rất nhiều chỉ, có thể làm ra được rất nhiều loại vòng tay, còn xâu vào vài hạt châu và chuông nhỏ, không khác gì mua trong tiệm, trước đây Kim Thu cũng đã từng làm thử, nhưng có rất nhiều cô gái khác cũng làm tặng người đó, nên cô cũng chỉ đành cất vào ngăn tủ.
Thật không ngờ hôm nay sẽ làm lần nữa, cách thắt cụ thể cô đã không nhớ rõ, chỉ đành lên Baidu tìm thử, lúc này mới bắt đầu làm, Bạch Tuyên vẫn nhìn một cách hiếu kỳ: "Vợ à em muốn làm gì vậy?"
"Ngoan nào." Kim Thu không cho anh nghịch, vô cùng chăm chú làm, thỉnh thoảng ướm vào cổ tay anh thử độ dài, cuối cùng làm một nút thắt, đưa cho anh đeo vào.
Dù sao cũng chỉ là một sợi dây đỏ, thế nhưng Bạch Tuyên vô cùng phấn khích: "Là cho anh sao?"
"Không phải đâu." Kim Thu nắm lấy tay anh, bàn tay của Bạch Tuyên rất đẹp, ngón tay thon dài mà trắng nõn, không có một vết chai nào, quả nhiên là dáng vẻ của một công tử nhà giàu sống an nhàn sung sướng, móng tay rất gọn gàng sạch sẽ, lòng bàn tay hồng nhạt, sờ vào rất ấm áp, "Phải giữ cho thật kỹ biết không, đây là tơ hồng của chúng ta, nếu đứt, chúng ta sẽ không thể ở bên cạnh nhau nữa."
Cô cố ý nghiêm trọng hóa vấn đề, thế nhưng Bạch Tuyên lại tin là thật, khẩn trương sờ sờ: "Anh nhất định sẽ mang theo bên mình, tắm cũng không tháo ra."
Anh thật sự vô cùng vui vẻ: "Đây là vật đính ước mà vợ tặng cho anh." Nhưng mang trên tay cũng có chút lo lắng, "Đeo như vậy có rơi không nhỉ, có phải anh nên tìm một chỗ giấu cho kỹ không?"
Kim Thu vừa cảm động vừa buồn cười, kéo tay anh ngồi xuống bên cạnh mình: "Xem dáng vẻ ngốc nghếch của anh kìa." Cô thấy anh như vậy, không nhịn được ghé sang hôn nhẹ lên môi anh, chỉ đụng nhẹ một cái, nhưng đó là nụ hôn chủ động hiếm hoi của cô, chỉ cảm thấy tuy khác với hôn lưỡi, nhưng đều làm mặt cô đỏ đến tận mang tai.
Bạch Tuyên nhẹ giọng nói: "Anh thích em hôn anh, chỉ như vậy anh mới có thể cảm thấy mình có em."
Triệu Gia đi rồi, anh phải trở lại cuộc sống lẻ loi một mình, sáng sớm chờ cô ra ngoài liền yên lặng trông coi căn phòng không một bóng người, nhìn mặt trời mọc, trông mặt trời lặn, đợi đến khi cô tan tầm lại phấn khởi ra ngoài nghênh đón.
Không có bạn bè, không có trò tiêu khiển, thời gian dường như dài đằng đẵng, đôi khi Bạch Tuyên đứng trên sân thượng ngắm một đóa hoa cũng có thể ngắm rất lâu, nếu có một đôi chim sẻ huyên náo, anh có thể hứng thú xem mấy giờ đồng hồ, lần nào trong khu nhà có người cãi nhau, đó lại trở thành một cảnh tượng náo nhiệt thật lớn.
Thế nhưng phần lớn thời gian, anh đều ngồi ngẩn ra một mình, không ai thấy được anh, phiêu phiêu lãng lãng như một âm hồn, anh biết mình vẫn còn sống, không hề chết, nhưng những chuyện lúc trước, anh lại không thể nhớ ra.
Chỉ khi ở bên cạnh cô, anh mới cảm thấy mình vẫn còn sống, cô là toàn bộ ý nghĩa sinh tồn của anh.
Tuy Kim Thu không biết mọi ngày anh cô đơn bao nhiêu, nhưng cô nghe thấy sự cô đơn trong giọng nói anh, hơi cân nhắc: "Ừm, anh có muốn ra ngoài với em không?"
"Muốn chứ muốn chứ!" Anh rất thích đi ra ngoài cùng cô, tuy không ai thấy, nhưng có thể ra ngoài hít thở không khí cũng rất tốt.
Chỉ cần ở bên cạnh cô.
Cô đẩy đẩy môi anh: "Vậy phải xem biểu hiện của anh, nếu em hài lòng, ngày mai sẽ dẫn anh ra ngoài."
Bạch Tuyên "A" một tiếng, đứng lên bày ra tư thế chuẩn bị đào đất, sau đó cung kính nói: "Chủ nhân, cầu người mang ta đi dạo."
…Kim Thu đã chết lặng với dáng vẻ trung khuyển thường ngày của anh: "Anh muốn em đeo cho anh một sợi xích chó sao?" Cô cảm thấy trong lòng nghẹn một cơn tức, "Anh rốt cuộc có phải đàn ông không thế hả! Thật sự biến mình thành chó rồi à?" Không có người phụ nữ nào không hy vọng người đàn ông của mình là một anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, cô cũng không ngoại lệ, phụ nữ luôn luôn khát vọng một đôi tay mạnh mẽ bảo vệ chính mình, nhưng lần nào Bạch Tuyên cũng làm cô bất lực không thể nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!