Chương 29: (Vô Đề)

Từ Triết không thể nói cho Kim Thu biết sự thực này, vì vậy chỉ có thể úp úp mở mở an ủi cô: "Đương nhiên, bọn chúng nhất định sẽ bị trừng phạt."

Kim Thu khá vui vẻ: "Vậy thì tốt."

Từ Triết liền thở dài, anh ta vốn muốn an ủi cô vài câu, lại đột nhiên nhìn thấy một chiếc áo sơ mi nam được phơi ngoài ban công, vì vậy lời chưa kịp ra khỏi miệng liền bị thay đổi: "Thật ngại quá, tôi có thể mượn dùng phòng vệ sinh một chút không?"

Kim Thu hơi lúng túng, thế nhưng vẫn gật đầu: "Xin cứ tự nhiên."

Đương nhiên Từ Triết không phải vì đi vệ sinh mới vào phòng vệ sinh, mục đích duy nhất chỉ vì để xem nhà cô còn thứ đồ nào "không bình thường" như vậy hay không, nhưng làm anh ta vui mừng chính là, không có, khăn mặt, bàn chải đánh răng cùng cốc súc miệng đều chỉ có một bộ, hơn nữa đều là của nữ, không tồn tại bất kỳ đồ dùng nào của đàn ông.

Từ Triết yên tâm, đồng thời hơi lúng túng với bản năng nghi ngờ của mình, khi đã điều tra qua nhiều vụ án, theo bản năng liền muốn điều tra thêm một phen, may mà không làm ra trò cười gì, còn áo sơ mi trên ban công? Rất nhiều phụ nữ độc thân đều sẽ phơi vài bộ quần áo đàn ông trên ban công để tránh bị kẻ trộm rình mò, anh ta cảm thấy Kim Thu rất cảnh giác, vì vậy càng thêm hài lòng với cô.

"Làm phiền cô lâu như vậy, thật ngại quá." Từ Triết cười nói, "Đúng rồi, có phải cô đã đổi điện thoại không?"

Kim Thu lúc này mới nhớ ra, Từ Triết tìm đến nhà cô có lẽ là vì cô đã đổi số điện thoại nên anh ta không gọi được, vì vậy cô nói số điện thoại hiện tại của mình. Khi tiễn anh ta đến cửa, cô đột nhiên nói: "Từ Triết, lần này cảm ơn anh."

"Không cần khách sáo." Anh ta nói, "Chúng ta là bạn bè mà, không phải sao?"

Kim Thu trầm mặc một lúc, nhẹ nhàng nói: "Đúng, rất vui khi có một người… bạn như anh."Ánh mắt của cô trong suốt kiên định, Từ Triết nhanh chóng hiểu được hàm ý của cô, hơi sững sờ, sau đó nghĩ lại, nếu cô đã gặp phải chuyện như vậy, không muốn yêu đương cũng là chuyện bình thường, không nên ép cô làm gì.

Vì vậy Từ Triết nhún vai, thoải mái nói: "Ừm, tôi biết rồi."

Lúc này Kim Thu mới nở nụ cười, trước khi đi Từ Triết dặn cô: "Nếu xảy ra chuyện gì, có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào, nếu đã là bạn bè thì đừng khách sáo."

Lòng Kim Thu hơi cảm thấy hổ thẹn, vì vậy vội vàng đồng ý, xem ra quan hệ của hai người dường như càng thêm thân mật hơn một chút, Bạch Tuyên rất không vui, chờ đến khi cô tiễn khách xong, anh liền ra sức hạ thấp Từ Triết: "Vợ, chỗ đó của anh ta rất nhỏ, em ở cùng anh ta sẽ không hạnh phúc."

"… Cái gì?" Kim Thu không hiểu.

Bạch Tuyên có lý chẳng sợ nói: "JJ của anh ta rất nhỏ!" Anh vừa bịa đặt vừa nghĩ, dù sao cô cũng không thể đi chứng thực, nhân cơ hội này không bôi đen hắn thì còn chờ đến khi nào? Phải tận dụng hết mọi thời cơ để tấn công tình địch, bất kể thủ đoạn là gì! —– Xin chào, bạn tốt "Bạch Tuyên thông minh" của bạn đã login.

Kim Thu phun một ngụm trà ra ngoài: "Anh điên rồi à, nhìn trộm người ta đi toilet?" Cô nhớ trong kho sách điện tử của mình có không ít tiểu thuyết BL, liền sởn tóc gáy, "Bạch Tuyên, không phải anh có hứng thú với anh ta đấy chứ, anh cong rồi sao?"

Bạch Tuyên gặp phải câu chất vấn như vậy, đương nhiên cuống lên: "Làm sao có thể! Anh không hề thích đàn ông!"

"Vây anh nhìn trộm anh ta đi toilet làm gì, thật biến thái." Cô hơi lắc đầu, nhân tiện bổ sung một câu, "Hơn nữa "cái kia" to hay nhỏ đâu có quan hệ trực tiếp gì đến tình yêu chứ?"

Bạch Tuyên nghe cô nói vậy, càng cuống hơn, mặt đỏ bừng lên: "Không được vợ, em không được thích hắn." Anh ôm cô, liên tục nói, "Không được thích hắn."

Kim Thu vừa bực mình vừa buồn cười: "Ngoan, em nói thích anh ta khi nào, chỉ giỏi đoán lung tung." Cô dựa vào lồng ngực anh, duỗi hai tay ôm anh, "Người em thích là Bạch Tuyên, biết chưa?"

"Thật sao?"

"Thật."

Anh được vuốt ve, dựa vào người cô như một chú mèo đang sưởi nắng ngủ gật: "Vợ là tốt nhất."

Kim Thu ngẫm lại, cảm thấy nên nói rõ ràng với anh: "Bạch Tuyên, em đã thích một người thì sẽ chỉ thích người đó, không do dự không lưỡng lự, vì vậy anh yên tâm, xem như bây giờ anh hơi kỳ lạ, nếu em đã lựa chọn anh, em sẽ không có ý định đi tìm người khác, anh xem, trái tim em cũng chỉ nhỏ như thế, để một người vào là đủ rồi."

"Anh cũng vậy, anh chỉ thích một mình em, trên cả thế giới này cũng chỉ thích một mình em." Anh ngoan ngoãn thổ lộ.

Kim Thu mỉm cười nói: "Nhưng em đã từng nói, yêu cầu của em đối với bạn trai rất nghiêm ngặt đó, bây giờ em sẽ nói những điều này luôn."

"Em nói đi, anh nhất định sẽ làm được."

"Thứ nhất, không được nói dối em, thứ hai, không được mềm lòng, thấy cô gái nào cũng thương xót tội nghiệp, cho dù anh không có ý gì khác, em cũng sẽ không vui." Kim Thu nói, "Anh rõ chưa, có thể hiểu rằng, em rất ích kỷ, em hy vọng anh chỉ thuộc về một mình em."

Nếu không ai khác có thể nhìn thấy anh, nếu anh ở bên cạnh em, vậy em liền muốn ích kỷ giữ lấy anh, một mình có được anh, người khác cho rằng em mãi mãi độc thân cũng không sao, em chỉ hy vọng anh có thể thuộc về duy nhất một mình em.

"Em muốn rằng, anh chỉ thuộc về một mình em." Kim Thu cường điệu thêm lần nữa, "Anh là của em, em cũng sẽ là của anh, nếu có một ngày anh không cần em nữa, em cũng sẽ không níu giữ lại anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!