Chương 28: Nồng nhiệt

Vừa đóng cửa, Bạch Tuyên lại càng ngang ngược hơn, nâng gáy cô hôn xuống, đầu lưỡi tiến vào khoang miệng cuốn lấy đầu lưỡi cô, phát ra những âm thanh làm người ta thẹn thùng như có như không, Kim Thu chưa từng bị người nào hôn như vậy bao giờ, cô chỉ cảm thấy linh hồn mình đều bị anh hút đi mất.

Anh điên cuồng đòi lấy hơi thở cùng sự ấm áp của cô, Kim Thu hơi chịu không nổi: "Được rồi được rồi, em sắp thở không nổi rồi."

"Còn muốn." Anh không bỏ qua, nhắm ngay môi cô hôn xuống lần nữa, tay cũng từ vạt áo cô vói vào, cách nội y xoa bộ ngực mềm mại mượt mà của cô, vừa mở nút gài nội y liền cuốn áo cô lên, hôn bụng dưới bằng phẳng của cô.

Kim Thu cảm thấy môi mình tê dại một lúc, còn chưa hồi thần đã bị hành động to gan của anh dọa đến hít một ngụm khí lạnh.

Anh vừa liếm, vừa cắn, vừa mút, làm Kim Thu hoàn toàn đứng không vững, anh ôm eo cô, nỉ non nói: "Nhớ em, rất nhớ em." Anh ôm ngang cô lên, dứt khoát ôm về phòng ngủ, tiếp theo đương nhiên lại là một phen âu yếm rồi liếm hôn, sau khi anh cởi quần lót cô, Kim Thu liền nín thở, đầu óc đột nhiên trở nên trì độn, chỉ cảm thấy tim đập không ngừng, lý trí gì đó đều ném lên chín tầng mây, làm cô gần như cho rằng hôm nay mình sẽ "tử trận" ở đây.

Ý nghĩa của từ "gần như" là thiếu chút nữa nhưng lại không xảy ra, bởi vì khi anh đã chuẩn bị xong xuôi, đột nhiên dừng lại tất cả động tác, sau đó bật đèn ngủ, muốn tách hai chân cô ra, ban đầu Kim Thu không muốn, nhưng bị anh quấy rầy khó chịu, đành hơi thả lỏng một chút.

Nhưng tiếp theo anh liền há hốc mồm: "Vợ ơi, vì sao lại có hai cái?" Đầu ngón tay anh cẩn thận gảy nhẹ, rất nghi hoặc.

Tư duy của Kim Thu bị trì trệ, một lúc lâu sau mới hồi phục lại tinh thần: "… Không phải thế thì sao?"

"Cái đó, cái đó," Anh ấp a ấp úng nhìn, "Là cái nào mới đúng?"

Kim Thu bất ngờ: "Anh không biết sao?" Trình tự tiến hành của anh rất thông thạo, sao có thể không biết chuyện này được? Bạch Tuyên lập tức đỏ mặt: "Anh cũng chưa bao giờ nhìn của người khác."

"Vậy thì trước đó anh…" Kim Thu hoài nghi nhìn anh, Bạch Tuyên xấu hổ: "Học từ tiểu thuyết của em."

Kim Thu nhớ lại, lúc trước cô đọc rất nhiều truyện online, trong đó không thiếu thịt văn, anh lại học chuyện này từ những câu chữ miêu tả không chân thực đó, thực sự hoàn toàn không thể ngờ được.

"Vậy rốt cuộc là chỗ nào, nếu không thì anh sẽ hôn cả nhé." Bạch Tuyên nằm nhoài trước ngực cô, mơ hồ không rõ hỏi.

Kim Thu do dự một lúc, sau đó nhanh chóng chỉ cho anh: "Chỗ này."

"Thì ra là chỗ đó sao?" Anh vô cùng hiếu kỳ đối với nơi thần bí của cơ thể cô, nhất định phải xem rõ ràng dưới ánh đèn, nói một cách mỹ miều là "Cầm đuốc ngắm hoa".

Kim Thu cực kì ngại ngùng, không nặng không nhẹ đánh anh vài cái, Bạch Tuyên nhìn thân thể "liếc mắt là rõ mồn một" dưới ánh đèn của cô, da thịt tinh tế như tơ lụa, sắc mặt ửng hồng, hai mắt mông lung, anh nhẹ nhàng cắn vành tai cô: "Vậy anh hôn đây."

Cuối cùng Kim Thu đã hiểu rõ vì sao anh thỉnh thoảng sẽ thích động dục tùy thời tùy chỗ như vậy, loại cảm giác đó thật quá mỹ diệu, phảng phất như trôi nổi trên đám mây, bồng bềnh như thành tiên vậy.

Xong việc, anh ôm cô vào phòng tắm, hai người chặt chẽ ôm nhau dưới vòi sen nhỏ hẹp, Kim Thu dựa vào trên người anh, tùy ý để anh xoa bóp tắm rửa cho mình: "Em còn tưởng anh sẽ làm đến cùng chứ."

Bạch Tuyên hôn nhẹ gáy cô, nhỏ giọng nói: "Anh vừa… nhìn thấy cái kia."

"Cái gì?" Dù sao thứ nên nhìn anh đã nhìn, không nên nhìn cũng đã nhìn… Kim Thu hoàn toàn yên lòng cùng tiếp nhận anh, vì vậy xoay người, ôm eo anh, nhân tiện nghĩ, vóc người anh thật tốt, vẫn là Bạch Tuyên nhà cô đáng yêu, Vệ Thiên Hành chẳng là gì cả.

Bạch Tuyên nhỏ giọng nói: "Cái đó, màng…" Anh hơi bất an, "Nghe nói sẽ rất đau."

Kim Thu rõ ràng thứ anh nói tới là gì, chỉ cần luồn tay vào liền có thể tìm thấy được, nếu không cũng sẽ chẳng xuất hiện chuyện các ma ma hậu cung nghiệm thân trong tiểu thuyết.

"Chỉ đau một lần thôi." Kim Thu an ủi anh, "Dù sao cũng không thể đau bằng dì cả."

Bạch Tuyên vẫn lắc đầu: "Hôm qua anh nghe mấy người dưới lầu cãi nhau, tên đàn ông kia nói vợ hắn không phải xử nữ, không biết đã ngủ qua với mấy người, là do hắn từ bi mới đồng ý lấy cô ta, nói cuối cùng bây giờ cô ta còn nghĩ ly hôn gì đấy…"

Tuy xã hội hiện nay đã thoáng hơn không ít, mọi người cũng không còn yêu cầu quá nhiều đối với trinh tiết của phụ nữ, nhưng không thể phủ nhận rằng không thiếu người vẫn có tư tưởng xem trọng xử nữ, cảm thấy một người phụ nữ dù tốt, nếu cô ta không phải xử nữ, cũng không thể nào được chấp nhận.

Kim Thu hiểu ý Bạch Tuyên, nhưng cô rất không vui, véo nhẹ eo anh: "Ý của anh là gì, muốn đá em sao?"

"Làm sao có thể!" Anh ma sát eo cô, "Anh thích em nhất."

Kim Thu cũng giống như tất cả các cô gái khác khi đang yêu, cười lớn thành tiếng, hai người mặc quần áo chui vào chăn, cô vuốt ve cánh tay anh: "Sao lúc trước anh vẫn còn hơi lạnh, bây giờ đã ấm lên rồi?"

"Có lẽ do càng ở bên cạnh em lâu, anh càng giống người hơn rồi." Bạch Tuyên cũng không hiểu tình huống của bản thân bây giờ, theo bản năng dán mặt lên mặt Kim Thu cọ cọ, anh hít sâu một hơi, "Thật hạnh phúc ~ meo."

Kim Thu mỉm cười, lại nghĩ tới chuyện vừa trở về liền thấy anh ngồi tán dóc với Triệu Gia, liền mở miệng hỏi anh, Bạch Tuyên ngáp dài như một chú mèo lười biếng, đáng yêu: "Cô ấy đã nói với anh nguyên nhân không muốn đầu thai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!