Chương 27: Quách Đình

Sau khi bố trí ổn thỏa cho Lam Như Vân, Kim Thu lên lầu tìm Vệ Thiên Hành, hắn đang ngồi trong phòng khách nghe nhạc, bởi vì vừa tắm xong, hắn chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm rộng rãi, có thể thoang thoáng thấy được cơ ngực màu đồng cổ, Kim Thu bị dáng vẻ không chỉnh tề của hắn dọa hết hồn, nhưng khi nhớ đến hôm đó hắn cũng chỉ quấn một chiếc khăn tắm, tâm trạng cô liền bình tĩnh lại.

"Vệ tổng?"

"Ngồi đi." Vệ Thiên Hành cầm một chai rượu đỏ, bắt chéo chân ngồi trên sô pha, dáng vẻ rất nhàn nhã thoải mái, vài giọt nước còn đọng lại trên tóc hắn tí tách chảy xuôi.

Kim Thu tìm một cái ghế ngồi xuống: "Ngài có dặn dò gì sao?"

Đôi mắt thâm thúy của Vệ Thiên Hành nhìn cô: "Tôi có vài thứ muốn cho cô xem." Hắn gõ vài phím trên chiếc laptop trước mặt, sau đó xoay màn hình về phía cô, để Kim Thu nhìn rõ phần tin tức hắn vừa mở ra.

Nội dung không nhiều, chỉ có ít ỏi vài câu, nói về một nơi nào đó dưới sự giúp sức của lực lượng cảnh sát đã thành công bắt được vài phần tử tội phạm, giải cứu được rất nhiều thiếu nữ bị lừa bán, Kim Thu cảm thấy mũi hơi chua: "A, được cứu ra rồi."

"Chỉ là một phần nhỏ." Vệ Thiên Hành nhẹ nhàng thở dài, "Có người không chịu trở về, có người thì không ai tới đón…"

Kim Thu khó có thể khống chế cảm xúc, che miệng rơi lệ, thiếu chút nữa, cô đã trở thành bọn họ, chỉ thiếu chút nữa thôi, bây giờ khi nhìn thấy họ bị hủy cả đời, trong lòng khó tránh khỏi thương xót.

Vệ Thiên Hành quan tâm nghiêng đầu, không nhìn dáng vẻ thất thố của cô, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười, công phu tu luyện của cô thư ký nhỏ này thực sự chẳng đến nơi đến chốn, cũng đúng, dù sao cũng mới vừa bước vào giang hồ lăn lộn chưa lâu, có điều phần lòng dạ thẳng thắn này, vẫn làm hắn hiểu ý nở nụ cười.

Hắn giật một tờ khăn giấy đưa cho cô, giọng nói mềm mại: "Cho cô xem không phải để cô khóc."

Kim Thu vội vàng lau nước mắt: "Cảm ơn Vệ tổng."

Vệ Thiên Hành nhẹ nhàng cười: "Được rồi, đi rửa mặt đi, nếu không người ta sẽ tưởng rằng tôi bắt nạt cô mất."

Kim Thu về phòng tắm rửa sạch sẽ, lúc ra liền phát hiện QQ hiển thị khung chat, trải qua một ngày nỗ lực, rốt cuộc Bạch Tuyên đã học được cách dùng QQ, nhưng anh đã đổi tên tổng cộng bảy, tám lần, từ "Chồng của vợ" đến "Vợ ơi cầu vuốt lông", cuối cùng quyết định thành "Bạch Bạch nhà Thu Thu", khiến cô cười đến đau cả bụng.

Bạch Bạch nhà Thu Thu: [Tỏ ra đáng yêu] Vợ à em ngủ chưa?

Hu hu, vợ không nói chúc ngủ ngon với anh, người ta muốn *moa moa* mà.

Vợ, anh kể chuyện cho em trước khi ngủ nhé, hôm nay đôi đồng tính lầu trên nhà chúng ta cãi nhau, người nhà tên "chồng" kia bắt anh ta về nhà xem mắt, người còn lại nói cái gì mà "chúng ta vẫn nên chia tay đi thì hơn, là vì em bẻ cong anh", sau đó hai người ầm ĩ lên, người kia còn nói hắn muốn học Nam Khang nhảy cầu, để "chồng" đến nhận thi thể.

Áp lực mà các cặp đồng tính luyến ái phải chịu đựng hẳn còn nhiều hơn so với những đôi tình nhân bình thường, muốn bên nhau đến cuối cùng nhất định phải trả giá nhiều hơn, Kim Thu thở dài, hỏi anh.

Kim Thu: Sau đó thì sao?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: [Ôm chầm] Oa oa vợ, em vẫn chưa ngủ sao?

Kim Thu: Nếu không thì bây giờ em đang nói mơ với anh à?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: Vợ à, anh rất nhớ em [gào khóc]

Kim Thu: [Xoa đầu] Ngoan ngoãn trông nhà, ngày mốt em sẽ về.

Bạch Bạch nhà Thu Thu: [Khóc lớn] Vợ ơi lần sau em mang anh theo đi, em không ở đây anh sắp biến thành tro bụi, hồn phi phách tán rồi.

Kim Thu bị dọa nhảy dựng: Nghiêm trọng vậy sao?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: … Sắp rồi. QAQ

Kim Thu: Ngoan, chăm sóc thật tốt bản thân, được không?

Bạch Bạch nhà Thu Thu: Được rồi mà.

Xuyên thấu qua mấy dòng chữ, nỗi tủi thân cùng nhớ nhung của anh thật giống như đang hiện ra ngay trước mắt cô, Kim Thu cũng rất nhớ anh, lúc trước sớm chiều ở chung nên không cảm giác được, bây giờ lại khác, chỉ mới xa nhau một buổi tối, cô liền cảm thấy vô cùng nhớ anh.

Đây là chuyện trước đây chưa từng xảy ra.

Kim Thu cảm thấy hai gò má nóng lên: Em cũng nhớ anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!