Chương 26: Đi công tác

Khi Kim Thu đi làm, Vệ Thiên Hành hơi bất ngờ: "Không phải đã cho cô nghỉ ngơi thêm mấy ngày sao?"

"Tôi đã ổn rồi." Kim Thu khẽ khom người, cười nhàn nhạt, "Cảm ơn Vệ tổng quan tâm." Cô không biết chuyện Vệ Thiên Hành cũng đã từng sai người đi tìm cô, hắn cũng không có ý định nói nhiều về chuyện này, nhìn cô thật sự không có gì đáng ngại liền yên lòng, dặn dò công việc cho cô.

Khi đã tập trung làm việc, những chuyện ngổn ngang kia cũng sẽ không còn quanh quẩn trong đầu, cô phát hiện một tin tốt, Lam Như Vân thăng chức, vì vậy buổi trưa lúc ăn cơm bèn vội vàng đi chúc mừng chị ấy.

Lam Như Vân không hề biết nguyên nhân cô xin nghỉ, cười khanh khách mời cô ăn cơm, hiển nhiên gần đây tình cảm với Vệ Thiên Hành không tệ, chị ấy cũng không nắng mưa thất thường, Kim Thu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cô nghe Lam Như Vân nói: "Trước đây em đã từng đi công tác chưa, nhưng dù thế nào cũng tuyệt đối đừng quên mang theo vài bộ nội y, đến lúc đó không có thời gian để giặt đâu."

Đúng rồi, Kim Thu vừa nhớ ra, trong lịch trình của cô còn viết thứ sáu tuần này phải đi công tác với Vệ Thiên Hành, buổi sáng vừa đặt vé máy bay và khách sạn, cô đã quên không tính mình vào.

Chẳng lẽ phải để Bạch Tuyên ở nhà một mình? Kim Thu rất lo lắng, sau khi về nhà liền liên tục dặn dò anh: "Nếu thấy tên đạo sĩ thối kia quay lại, anh tuyệt đối đừng làm anh hùng cứu mỹ nhân mà để lộ bản thân đấy."

Cô hơi không yên lòng với Triệu Gia, không vì lý do gì cả, chỉ là giác quan thứ sáu của phụ nữ mà thôi.

Bạch Tuyên gối đầu lên đùi cô, tùy ý để cô vuốt ve mình như đang âu yếm thú cưng, hoàn toàn không nghe lọt bất cứ lời nào của cô, chỉ tiếc nuối nói: "Nếu anh là yêu quái thì tốt rồi, nằm xuống liền hiện nguyên hình để em vuốt lông cho anh."

"Thì ra không chỉ mình em có ảo giác là mình đang nuôi một chú chó sao?" Kim Thu còn tưởng rằng chỉ mình cô mới có loại ảo giác như đang nuôi thú cưng này thôi chứ.

Bạch Tuyên thẹn thùng nói: "Đừng như vậy, nhân thú khẩu vị quá nặng."

"…" Kim Thu im lặng, sờ lưng anh, anh thoải mái ngâm khẽ, "Thật sự thoải mái đến thế sao? Anh thuộc giống chó à?"

Bạch Tuyên trở mình, chứng minh cho cô xem rốt cuộc thoải mái bao nhiêu: "Vuốt sang chỗ khác được không?"

Kim Thu cười híp mắt không chịu thả ra: "Nói chuyện chút đã, ban ngày ở nhà anh làm những gì?"

Bạch Tuyên hơi dịch người, bắt đầu nghiêm túc nhớ lại: "Quét nhà một chút, xuống dưới lầu học trộm thêm một món canh, cùng Triệu Gia, ạch…. nói chuyện một lúc." Làm quỷ vậy rất cô đơn, mọi ngày Bạch Tuyên không có ai để tán gẫu nói chuyện, Triệu Gia lại càng thảm hơn, vì vậy trong khi chờ Kim Thu về, anh đôi lúc sẽ đi bộ cùng Triệu Gia, từ lầu trên xuống lầu, xuyên qua cửa nhà người ta hóng chuyện.

"Hai người thân thiết quá nhỉ?" Kim Thu dựa lưng trên sô pha, cười mỉm nhìn anh.

Bạch Tuyên vui sướng: "Vợ, em lại ghen rồi sao?" Anh ngắm nghía ngón tay cô, "Nếu em không vui, sau này anh không ra khỏi cửa nữa."

"Anh xem mình là tiểu thư khuê các sao, cửa lớn không ra cửa sau không bước à?" Kim Thu chọc nhẹ vào lồng ngực anh, "Sao em lại dễ giận như vậy chứ, chỉ là em phải đi công tác mấy ngày, không muốn sau khi trở về lại nhìn thấy anh có chuyện gì đâu."

Bạch Tuyên nói: "Đừng lo lắng, từ khi tên đạo sĩ kia đến, anh đã bảo Triệu Gia chớ đi chọc bà mẹ chồng tầng dưới, đúng rồi, người phụ nữ đó hình như muốn ly hôn, đang giành quyền nuôi con, bà mẹ chồng kia lại không chịu, từ sáng đến tối cứ cãi lộn không ngừng."

Mấy chuyện ngồi lê đôi mách này, anh thật sự rất giống mấy bác gái trong công viên, xem ra bình thường hóng trò vui không ít đây. Kim Thu đau lòng anh ngày thường ở nhà một mình cô đơn, cũng chẳng muốn quan tâm đến chuyện Triệu Gia nữa: "Không cho phép vượt rào đấy."

"Vợ!" Anh giả vờ tức giận, "Em cho rằng ai anh cũng trêu vào sao?"

Kim Thu hoàn toàn phục anh, sao anh có thể nghĩ ra được từ "trêu vào" này nhỉ: "Anh đã học qua môn Ngữ Văn chưa, sao suốt ngày dùng từ linh tinh thế?"

Anh kéo tay cô cởi dây lưng, Kim Thu không tránh né: "Sao anh có thể không biết xấu hổ như thế hả?" Cô vừa nói, trong tay đã có thêm thứ gì đó, cô hơi luống cuống: "Em không biết."

"Cứ xem như đang chơi đồ chơi là được rồi." Bạch Tuyên làm nũng, Kim Thu dùng đầu ngón tay ấn nhẹ, sau đó nhìn anh, Bạch Tuyên xấu hổ nhắc nhở cô: "Vợ, còn cách hai lớp vải đó."

Kim Thu vô cùng ngượng ngùng: "Em không biết thật mà." Kim Thu chỉ mới nghe nói qua, chưa thật sự quan sát kỹ càng, chuyện này cô không làm được.

Bạch Tuyên hôn ngón tay cô: "Không sao cả." sau đó nghiêm túc nói, "Dù vợ không biết, anh cũng vẫn thích em."

Hôm sau tỉnh dậy, Kim Thu ăn bữa sáng anh đã làm xong, chuẩn bị ra sân bay, Bạch Tuyên luyến tiếc nhìn cô, ôm eo cô, lòng Kim Thu mềm xuống: "Hay là anh đi cùng em luôn đi."

"Không sao." Anh rầu rĩ, "Anh sẽ ở lại trông nhà." Anh hôn cô thêm hai lần, "Vợ, em phải nghĩ đến anh, không được lại đi hẹn hò với người khác."

"Em còn có khí tiết hơn anh đấy." Nhớ đến chuyện tối qua anh không biết xấu hổ bảo cô làm, Kim Thu liền giận không có chỗ phát tiết, "ầm" một tiếng đóng cửa lại.

Bạch Tuyên nhìn cô rời khỏi, cảm thấy trong nhà ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, anh quét dọn một lúc, giặt những thứ cần giặt, phơi những thứ cần phơi, ngay lúc anh chuẩn bị dọn dẹp giường đệm, phát hiện trên gối có một cái hộp, phía trên dán một tờ giấy ghi chú:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!