Chương 24: Về nhà

Quê Kim Thu là một thị trấn cách thành phố Hải không xa, vì là một khu vực nhỏ, nên mọi người không thể giấu được bất kỳ bí mật gì, người đàn ông nhà nào đánh vợ, ai đã ly hôn với ai, bà nội trợ nhà nào tháo vát, tất cả mọi người đều rõ tường tận, không như Hải Thành, hàng xóm là người cùng quê có khi cũng chẳng hay.

Khi thấy Từ Triết đưa Kim Thu về, cha mẹ cô vô cùng bất ngờ, mà Kim Thu không muốn nói gì, cũng không muốn giải thích, vì vậy vừa về nhà cô liền nhốt mình trong phòng.

Tất cả mọi việc đều do Từ Triết nói rõ cho họ, còn không quên uyển chuyển nhắc khéo rằng Kim Thu có thể đã gặp phải chút bất hạnh, mong họ có thể quan tâm chăm sóc cho cô, làm nghề cảnh sát đã lâu, mỗi ngày đều được rèn luyện chuyên nghiệp, những lời trên anh ta căn cứ vào thân phận cảnh sát để nói, khá khách quan ngay thẳng.

Suy nghĩ một chút, Từ Triết nói thêm: "Cháu và Kim Thu là bạn bè, nếu có chuyện gì thì cô chú cứ gọi lại cho cháu." Sau đó lưu lại số điện thoại của mình.

Mẹ Kim sợ ngây người, hoàn toàn không phản ứng lại được, bố Kim thì liên tục nói cảm ơn, vừa đóng cửa liền nghe Mẹ Kim khóc: "A Cửu của tôi, sao lại có chuyện như vậy xảy ra chứ?"

Bà đau lòng một hồi lâu, nhớ đến con gái đang nhốt mình trong phòng, bèn vô cùng lo lắng: "A Cửu, A Cửu, cho mẹ vào."

Kim Thu không chịu mở cửa: "Con muốn ngủ một lúc."

Bố Kim kéo bà lại: "Bà cho con ở một mình đi, chắc chắn bây giờ trong lòng nó rất khó chịu." Tên đầy đủ của bố Kim là Kim Thọ, là con thứ tư trong số năm chị em họ Kim, tính tình chất phác thật thà, khi nghĩ đến con gái mình gặp phải loại chuyện này, sao ông có thể không đau lòng được chứ.

"Ông nói xem, A Cửu có nghĩ quẩn gì trong lòng không?" Mẹ Kim tên Khương Bình Bình, có bệnh chung của tất cả phụ nữ, thích suy nghĩ miên man, vì vậy Kim Thọ liền trách cứ: "Bà nói lung tung gì vậy, A Cửu của chúng ta…"

Ông không nói gì được nữa, bèn đi tới trước cửa phòng Kim Thu: "A Cửu, là ba…"

"Ba, con muốn ngủ một chút." Giọng nói của Kim Thu mang theo chút mệt mỏi, Kim Thọ không tiện nói thêm gì, vì vậy kéo Khương Bình Bình đi.

Kim Thu nằm trên chiếc giường thời thiếu nữ của mình, mẹ vẫn luôn lau dọn bàn học và giường đệm ngăn nắp sạch sẽ cho cô, đèn học trên chiếc bàn màu xanh nhạt, tiểu thuyết ngôn tình sắp xếp trong vách tủ sát tường, đôi búp bê ở góc phòng, còn có ga trải giường in hoạt họa, tất cả đều tạo cho cô cảm giác thoải mái.

Đây là nhà cô, cô đã sống hơn hai mươi năm trong căn phòng nhỏ này, tất cả mọi thứ ở đây đều làm cô cảm thấy thân thương , yên lòng, chỉ vài phút sau, cô liền nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này của cô vô cùng an ổn, cô ngủ một mạch hơn mười hai tiếng đồng hồ, lâu đến mức Kim Thọ cùng Khương Bình Bình nghĩ cô đã xảy ra chuyện gì, may mà cô vừa tỉnh dậy liền thấy đói bụng, bèn đi xuống lầu tìm thức ăn.

Khương Bình Bình cả đêm không ngủ, vừa nghe thấy tiếng động liền ra xem, thấy con gái đang nấu mì ăn liền, bà vội vã nói: "Mẹ nấu cho con chút cháo, đừng ăn mì ăn liền."

Kim Thu vừa nghe thấy tiếng bà, liền nức nở hô to "mẹ", sau đó nhào vào lòng bà gào khóc, Khương Bình Bình ôm cô, không ngừng nói "con gái của mẹ, con gái của mẹ", Kim Thọ cũng đi ra, thấy hai mẹ con họ như vậy, lại nặng nề thở dài một tiếng.

Một lúc lâu sau Kim Thu mới bình tĩnh ngồi xuống ăn cháo, Kim Thọ và Khương Bình Bình không dám hỏi rõ chuyện đã xảy ra, chỉ có thể dời đề tài tránh đi: "Ăn từ từ, ngày mai muốn ăn gì, mẹ đi mua cho con."

"Cái gì cũng được." Kim Thu ăn cháo, cảm thấy đã tốt hơn, nhưng vẫn không muốn nhiều lời, "Con lại ngủ thêm một chút."

Có thể ăn có thể ngủ là chuyện tốt, Kim Thọ kéo Khương bÌnh Bình vốn đang muốn nói thêm gì đó về phòng.

Kim Thu vào nhà tắm chuẩn bị nước nóng, chân cô có vết thương, không thể đụng nước, may mà trong phòng tắm có bồn tắm lớn để cô chậm rãi ngâm mình thư giãn.

Cô vừa đóng cửa liền thấy Bạch Tuyên đang đứng sau lưng hết nhìn đông lại nhìn tây, cô không dám lên tiếng, làm ra một động tác bảo anh đỡ mình, "Nhắm mắt lại."

Lúc này Bạch Tuyên cũng không dám làm nũng giở trò, ngoan ngoãn nhắm mắt, Kim Thu được anh đỡ vào bồn tắm, anh vừa nghe tiếng nước liền mở mắt ra, chỉ thấy cô nằm trong bồn tắm, toàn thân trắng muốt, Kim Thu trừng anh, dùng khăn mặt che lại, anh gảy gảy nước, nhỏ giọng nói: "Để anh giúp em tắm."

Trong mắt anh lộ vẻ thương yêu cùng bảo vệ, không có tình cảm quá bỏng cháy, Kim Thu cũng đành thở dài, cho phép, Bạch Tuyên cẩn thận vuốt ve cánh tay mịn màng của cô, dùng lòng bàn tay xoa nhẹ, dường như cô là một miếng đậu phụ, chỉ chạm vào là sẽ nát.

Kim Thu cảm thấy dáng vẻ căng thẳng của anh rất buồn cười, nhưng anh không hề dám qua loa chút nào, tắm rửa cho cô rất nghiêm túc, cô lại hơi thẹn thùng, đẩy anh ra: "Được rồi."

"Đừng nhúc nhích." Anh lấy sữa tắm từ trên thành bồn, xoa cho cô từ cổ đi xuống, mắt thấy sắp đến bụng dưới, Kim Thu liền khép hai chân lại, anh cúi đầu cười, cũng không vạch trần cô, giúp cô tắm sạch rồi mặc đồ.

Sau lần này thì hay rồi, anh một phen xem sạch cơ thể cô, còn như ý nguyện sờ soạng khắp nơi, nhưng bây giờ trong lòng Kim Thu không còn mâu thuẫn gì nữa, để anh đỡ mình về phòng ngủ.

Nhưng một lúc lâu cũng không ngủ được, cô xoay người kéo cánh tay Bạch Tuyên, dựa vào đầu vai anh không nói lời nào, Bạch Tuyên sợ tâm trạng cô không tốt, thỉnh thoảng lén nhìn sắc mặt cô, vắt hết óc nghĩ cách dỗ cô: "Vợ à, em gầy đi rồi."

"… Có sao?" Hễ là phụ nữ, không ai không chú ý đến vóc dáng của mình, Kim Thu cũng không ngoại lệ, mỗi ngày ngồi trong phòng làm việc, cô nghĩ eo mình phải thô đi không ít mới đúng.

Bạch Tuyên rất khẳng định: "Ừ, ngực lớn hơn!" Lời này vừa nói ra anh liền cảm thấy không ổn, lập tức im miệng, sợ cô lại nổi cáu, ai ngờ lúc này Kim Thu lại hé miệng cười: "Thật sao?"

"Dĩ nhiên." Anh thèm nhỏ dãi nhìn xuống ngực cô, váy ngủ mùa hè vừa mỏng vừa mát mẻ, chiếc váy hai dây này của Kim Thu cũng không ngoại lệ, lộ ra một khe rãnh trước ngực, anh nhìn trộm vào đó thật lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!