Kim Thu dù bị bịt mắt, vẫn đoán được đại khái mình đã bị bắt cóc, tay chân cô đều bị trói chặt bằng dây thừng, miệng cũng bị dán kín lại, nghe tiếng hít thở xung quanh, đoán chừng trong chiếc xe này chắc chắn không chỉ có một mình cô.
Một lúc lâu cô đều ở trạng thái cứng đờ, tay chân lạnh lẽo, đại não trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác sợ hãi, không thể nghĩ ra cách gì, có thể nói là ngây như phỗng.
Những tin tức trên báo và phim ảnh đã từng xem qua lần lượt hiện lên trong đầu cô, còn nhớ trong bộ phim "Blind Mountain", nữ sinh viên đại học kia bị bắt vào núi sâu, phải bán sắc, qua tay nhiều người sống tạm, trốn mãi cũng không thể thoát, Kim Thu hoàn toàn không thể tưởng tượng được mình phải làm sao để sống trong hoàn cảnh đó, đập đầu vào tường tự sát còn hơn.
Nhưng bọn họ sẽ không để cô chết, dù sao cũng là người vợ mình đã bỏ tiền ra mua, mấy ngàn tệ đó cũng có thể là của cải tích lũy hơn nửa đời của họ.
Cô càng nghĩ càng sợ, nước mắt liên tục rơi xuống, mãi đến khi cô cảm thấy có người nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho mình, ôm chặt cô từ phía sau, nói: "Đừng sợ, là anh."
Giọng nói của anh làm nước mắt cô rơi càng dữ dội.
Bạch Tuyên vào thời khắc mấu chốt luôn thể hiện bản lĩnh của một người đàn ông: "Trởi sắp tối, khi bọn chúng dừng lại nghỉ ngơi, anh sẽ mang em chạy trốn, em đừng lên tiếng, nơi này có khoảng chừng mười mấy cô gái trẻ, đều bị trói giống em."
Bây giờ cô một lòng tin tưởng anh, khẽ gật đầu.
Xe không ngừng xóc nảy, đường xá có vẻ rất tệ, Kim Thu sợ muốn chết, chỉ có thể dựa sát vào lồng ngực anh, Bạch Tuyên khẽ hôn lên trán cùng hai gò má cô, liên tục trấn an: "Đừng sợ đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Kim Thu lại khóc, nước mắt thấm đẫm miếng vải ngăn cách tầm nhìn của cô, ẩm ướt rất khó chịu.
Thật vất vả cầm cự đến khi xe ngừng, anh nói: "Di chuyển về phía sau một chút, trốn vào góc, quay mặt vào bên trong, co người lại." Cô lần lượt làm theo, sau đó bày ra dáng vẻ hôn mê không động đậy.
Không bao lâu sau liền nghe thấy có người mở cửa xe, một người đàn ông đi vào, nói một loại tiếng địa phương lạ, đại khái là "Đều đang ngủ."
Sau đó cô nghe một người đàn ông khác lên tiếng, hắn liền cười: "Hừ, cũng được, mày chọn đứa nào?"
Ban đầu Kim Thu vẫn không hiểu ý câu nói này, nhưng đến khi bị bọn họ sờ đến cô liền rõ ràng, thông thường những tên buôn phụ nữ đều sẽ cho chính mình hưởng thụ trước, cô sợ đến mức một cử động nhỏ cũng không dám.
Chân người đàn ông kia sượt qua lưng cô, sau đó hắn kêu lên một tiếng: "Ngực con bé này thật lớn!" Sau đó chọn cô gái đang nằm bên cạnh cô đi.
Kim Thu cảm thấy hô hấp mình đã dừng lại.
Hai người đàn ông kia chọn hai cô gái rồi ra ngoài, sau đó khóa lại cửa xe, Bạch Tuyên vội vàng tháo xuống miếng vải che mắt cho cô, xé băng dính trên miệng, dây thừng quá thô nên cởi nút thắt không được, Kim Thu bảo anh rút cây trâm sứ vấn tóc trên đầu cô xuống, đập vỡ rồi cắt dây thừng, làm xong tất cả những việc này, Bạch Tuyên ra hiệu im lặng, đi xuyên qua xe nhìn một lúc lại trở về: "Bọn chúng đều còn thức, đợi đêm khuya một chút chúng ta hẵng trốn."
Anh ôm Kim Thu: "Chờ đã, em phải nhớ kỹ rằng, tuyệt đối không được lo lắng do dự cho bất luận người nào ở đây, bởi vì nếu có một người có thể trốn thoát, đó chỉ có thể là em, không cần nghĩ cho người khác, Thu Thu em đồng ý với anh, đến khi anh bảo em chạy, em nhất định phải chạy ngay, không được quay đầu lại."
Kim Thu im lặng gật đầu, nước mắt lại chảy xuống, xem ra anh thật sự cũng không định liệu trước được tất cả mọi chuyện như đã nói, nhưng lại không biểu lộ bất kỳ điều gì, chỉ ôm cô chậm rãi chờ đợi.
Đêm trôi, dường như có thể nghe thấy tiếng mắng chửi từ ngoài truyền vào, cô sợ đến mức không nói lời nào, chỉ biết im lặng nghẹn ngào một mình.
Đêm dần vào khuya, cô phát hiện không biết vì sao anh đã rời đi, cửa xe bỗng truyền đến tiếng vang, một lát sau, giữa cửa từ từ mở ra khe nhỏ, thấy Bạch Tuyên ngoắc ngoắc tay, cô liền rón rén bước qua đám người, dựa vào ánh trăng xuyên thấu, cô có thể mơ hồ thấy được những cô gái trẻ kia, họ đều mơ mơ màng màng ngủ, vẫn không biết số phận của mình rồi sẽ ra sao.
Cô do dự nhìn Bạch Tuyên một chút, anh khóa cửa xe lại: "Như vậy ít nhất có thể kéo dài đến ngày mai."
Kim Thu xuống xe, chỉ thấy trước mặt là một vùng núi mênh mông mờ mịt, cô vô cùng hoảng sợ, lại cảm thấy lạnh lẽo, giày cao gót hoàn toàn không có tác dụng, vì sợ gây ra tiếng động, cô cởi chúng xuống xách trong tay, Bạch Tuyên chỉ cho cô phương hướng: "Không được đi sang con đường lớn đó, phải chạy về phía bên kia, đừng sợ, cũng đừng lên tiếng, anh trả chìa khóa xong sẽ đến chỗ em."
Kim Thu khẽ gật đầu, chạy như điên về hướng bóng đêm, không dám dừng bước, hai bên đường đều là ruộng đất, xung quanh chỉ toàn bùn cùng rơm rạ, đá vụn và cây cỏ nhanh chóng cắt qua chân cô, nhưng cô dường như không hề thấy đau, chỉ chạy, chạy liên tục, có lẽ cô đã giẫm phải một con cóc, đây là loài động vật ngày thường Kim Thu sợ nhất, nhưng cô hoàn toàn không để ý đến nó, chỉ dùng hết sức lực mà chạy.
May là, không có bất kỳ sự cố nào đột nhiên xảy ra như trong phim, bọn buôn người đang ngủ kia hoàn toàn không ngờ đến sẽ có một con ma giúp cô chạy trốn, bọn chúng ngủ rất say, không hề đuổi theo cô.
Kim Thu chạy đến mức thở không ra hơi, thường ngày cô không chăm chỉ rèn luyện, vì vậy chỉ chốc lát sau bắp thịt đều trở nên vô cùng đau nhức, sau tiết thể dục chạy một ngàn mét thời học đại học, cô chưa từng dằn vặt chính mình như vậy bao giờ, hôm nay tuyệt đối là đột phá.
Nhưng sau đó cô thật sự không thể chạy nổi nữa, không biết mình đang đứng trên con đường mòn nào, phía trước không có thôn, phía sau không có xóm, chỉ nghe thấy tiếng cóc nhái không ngừng kêu vang, Kim Thu không dám đi trên con đường bằng phẳng, chỉ sợ bọn họ phát hiện liền lái xe đuổi theo cô, vậy tất cả mọi công sức bỏ ra đều trở thành công cốc.
Trên đoạn đường này, Kim Thu đã vấp ngã rất nhiều lần, cô không hề kêu đau, chỉ gắng sức đứng dậy tiếp tục đi, vừa đi vừa rơi lệ, Bạch Tuyên không đành lòng: "Ngày mai lại đi tiếp đi."
"Không được." Hơi thở của Kim Thu đã trở nên mỏng manh, cô đang dựa hoàn toàn vào lí trí để chống đỡ, "Quá nguy hiểm, vẫn nên đi tiếp thôi."
Bạch Tuyên hơi ngồi xổm xuống: "Anh cõng em đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!