Chương 22: Ngoài ý muốn

"Một người dù sống hay chết, cũng đều là một dạng tồn tại, người khi còn sống nên sống cho tốt, chết rồi cũng nên đi đầu thai chuyển thế, nhưng chỉ có anh, anh không biết vì sao mình lại trở thành như vậy, người không ra người, ma không ra ma, anh không biết mình từ đâu tới đây, tương lai lại ở nơi nào, dường như trên đời chỉ có anh một mình trơ trọi… vì vậy khi thấy Triệu Gia, anh liền muốn giúp cô ấy một chút."

Lời tự thuật này của Bạch Tuyên, khiến cho lòng Kim Thu đau muốn chế, nếu anh là bạn trai của mình, cô đã sớm ôm chầm lấy anh an ủi, nhưng vì vẫn chưa qua được ranh giới trong lòng, cô chỉ có thể nghiêm mặt: "Không phải anh nói ở cùng với em rất vui vẻ sao, đồ lừa đảo!"

"… Anh không có ý này." Bạch Tuyên oan ức nói, "Ở cùng với em thật sự rất vui… Được rồi, xin lỗi, anh sai rồi."

Kim Thu hoàn toàn không thể hiểu vì sao một người đàn ông có thể nhận sai rồi xin lỗi mà không cần lý do thế này, chẳng lẽ mấy màn nam nữ cãi nhau mà cô từng xem qua đều là giả sao?

Thật là, cô nên nói gì mới tốt đây?

"Có gì ăn không, đói bụng."

Bạch Tuyên nấu một bát mì cho cô, Kim Thu tắm xong đi ra, ăn mì vào liền cảm thấy như được sống lại, tâm trạng sau khi no của cô rất tốt, vì vậy ngoắc ngoắc tay: "Lại đây."

Bạch Tuyên ngoan ngoãn đi tới, "Há mồm." Kim Thu gắp một đũa mì đút cho anh, "Ngon không?"

"Ngon." Anh hạnh phúc say sưa nói, "Vợ à em thật tốt."

"… Do anh tự nấu mà." Kim Thu bị anh chọc cười, đi đánh răng chuẩn bị ngủ, Bạch Tuyên từng bước theo cô bò lên giường, ngẩng mặt không nói lời nào.

Kim Thu đấu mắt với anh một lúc, cuối cùng cũng chịu thua: "Đàng hoàng một chút."

Anh chỉ lên trời thề: "Anh bảo đảm."

Kim Thu mở đèn ngủ kiểm tra di động, phát hiện trên Nhân Nhân (1), Đỗ Thiên Trạch đã ở chung với Hạ Tĩnh, kỳ quái chính là, cô không hề có cảm giác gì, chỉ nhìn lướt qua một chút rồi thôi, nhưng Bạch Tuyên lại chán ghét: "Vợ, đừng buồn, anh đẹp trai hơn anh ta, lại nghe lời hơn anh ta, em có anh đây rồi, đừng đau lòng."

(1) Nhân Nhân (): Mạng xã hội dành cho sinh viên ở Trung Quốc.

"Ngốc." Kim Thu véo mặt anh, cảm giác cực kì tốt, cô không nỡ buông ra, nghĩ thầm dù sao anh cũng đã chiếm được món hời từ cô, vì vậy sờ một chút hẳn là chẳng sao đâu nhỉ, thế nên cô dứt khoát không buông tay, "Em không buồn."

Chính những lời vừa nãy của anh, mới làm lòng cô chua xót, nhưng cô không biết nên an ủi anh thế nào, vì vậy chỉ có thể mắng một câu "ngốc".

Bạch Tuyên rất thích cô sờ mình, giống như thú cưng yêu thích được chủ nhân vuốt ve, sờ mặt và cằm anh một chút, anh đã thoải mái hừ hừ thành tiếng, nhưng lần nào Kim Thu cũng chỉ sờ một lúc rồi dừng, anh ưỡn ẹo, lấy lòng cô: "Vợ ơi, tiếp đi mà."

"Tay mỏi lắm, không làm nữa."

Bạch Tuyên dứt khoát lôi kéo tay cô nhét vào trong cổ áo, làn da anh vừa nhẵn vừa trơn, mềm mại như lụa, Kim Thu sờ đến xương quai xanh tinh xảo của anh, xuống chút nữa chính là lồng ngực, hông rắn chắc mà tinh tế, bụng có bắp thịt, Kim Thu càng sờ càng cảm thấy mình cũng dần biến thái theo anh.

Cô muốn hô ngừng, nhưng Bạch Tuyên lại trở mình, lầm bầm một câu: "Anh chịu không nổi." Sau đó thuần thục cởi áo sơ mi, lộ ra thân trên ôm cô, lần này Kim Thu chỉ cần đưa tay liền có thể chạm đến da thịt anh, cô cảm thấy không biết nên đặt tay ở đâu: "Anh làm gì thế?"

"Anh không có áo ngủ, mặc như vậy rất khó chịu." Bạch Tuyên bĩu môi, đôi mắt anh trong bóng tối vô cùng sáng ngời, Kim Thu muốn rút tay lại, anh lại kéo lấy tiếp tục di chuyển xuống, "Như vậy mới công bằng mà, đúng không, nếu không vợ sẽ thiệt thòi đó."

Cũng có lý. Kim Thu đang nghĩ, đột nhiên cảm thấy trong lòng bàn tay có thêm thứ gì đó nửa mềm nửa cứng, cô kinh hãi, muốn hất tay ra cũng đã không kịp, Bạch Tuyên thẹn thùng lại kích động nói: "Ai nha, vợ à em sờ đến ** của anh rồi."

Kim Thu im lặng, nhưng anh dường như lại không nhịn được: "Anh hạnh phúc quá, thoải mái quá."

"…" Dáng vẻ đột nhiên muốn nổi điên này là thế nào? Cô theo bản năng bóp một cái: "Yên lặng chút!"

Anh ngay lập tức im bặt, chớp chớp mắt nhìn cô, Kim Thu buông lỏng tay, cảnh cáo anh: "Ngủ cho đàng hoàng đi, nếu không em sẽ đuổi anh xuống."

"Ờ." Anh lập tức ngay ngắn lại, nhắm mắt vờ ngủ, vì sao lại là vờ ngủ nhỉ? Vì trạng thái của anh bây giờ, hoàn toàn không cần ngủ, anh chỉ muốn gần cô thêm một chút mà thôi.

Vì vậy anh cũng sẽ không đánh mất cơ hội này. Sau khi nghe thấy tiếng thở đều đều, cô vỗ nhẹ lưng anh, nhỏ giọng mắng "tên ngốc".

Anh vui mừng như ăn được mật, phấn chấn không ngừng, cuối cùng thừa dịp cô ngủ say mới cẩn thận ôm cô vào lòng.

Sáng hôm sau, Vệ Thiên Hành không đến công ty, Kim Thu gọi điện thông báo cho hắn thời gian hoãn cuộc họp, tiện thể xử lý vài chuyện lặt vặt, xế chiều Vệ Thiên Hành mới cùng Lam Như Vân dắt tay nhau đến, tiếp tục tạo nên vô số lời đồn trong công ty.

Vệ Thiên Hành không nhắc đến chuyện tối qua hắn yêu cầu cô ở lại, Kim Thu cũng cố ra vẻ như mình đã quên chuyện đó rồi, tiện thể báo lại chuyện của Quách Đình: "Sáng hôm nay Quách tiểu thư gọi điện cho tôi, muốn tôi chuyển đến ngài mấy lời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!