Quá máu chó, đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu Kim Thu khi nhìn thấy tình cảnh trước mắt, cô lúc này đang ở trong một căn nhà của chung cư Phong Hoa, nội thất tinh xảo, vừa nhìn liền nghĩ ngay đến loại… "kim ốc" trong phim truyền hình, đúng, là "kim ốc" trong Kim ốc tàng kiều.
Đây là bất động sản trên danh nghĩa của Vệ Thiên Hành, Kim Thu biết, cô cũng biết gần đây người ở nơi này chính là Quách Quỳnh, cô đã từng đặt hoa đến đây mấy lần.
Nhưng thiếu nữ hiện giờ đang ngồi khóc lóc tỉ tê trên giường không phải Quách Quỳnh, mà là một cô gái có nhiều nét giống Quách Quỳnh, diện mạo còn rất non nớt, trên người cô ta quấn khăn trải giường, mà Vệ Thiên Hành cũng chỉ quấn một chiếc khăn tắm, có thể nhìn rõ cơ bụng sáu múi và đôi chân dài của hắn.
Không hổ là người chăm chỉ rèn luyện trong phòng tập thể hình, vóc dáng rất khá, chỉ là… Kim Thu yên lặng nhìn Vệ Thiên Hành, hắn có vẻ thiếu kiên nhẫn: "Cô đi an ủi cô ấy một chút đi, bảo cô ấy đừng khóc nữa."
Dứt lời, hắn liền vào phòng khách hút thuốc, Kim Thu ngồi xuống bên cạnh cô gái kia, dịu dàng nói: "Đừng khóc, không phải sợ…" Cô liếc thấy vài điểm đỏ trên giường, đó chắc chắn không phải dấu vết kinh nguyệt, mà là máu xử nữ.
Cô gái này là xử nữ, mà Vệ Thiên Hành vừa "ngủ" với cô ấy? Kim Thu dễ dàng đưa ra kết luận, vô cùng khiếp sợ: "Cái đó, à, cô uống nước đi, cổ họng khàn cả rồi."
Cô rót một cốc nước ấm, cô gái kia từng ngụm từng ngụm uống, sau đó nói: "Cảm ơn."
"Không có gì." Kim Thu vô cùng đồng tình, chỉ cảm thấy Vệ Thiên Hành đúng là tên cầm thú, kể cả một cô bé như vậy cũng xuống tay được!
Ngay lúc Kim Thu đang an ủi cô gái kia, ngoài cửa truyền đến tiếng mắng chửi tức giận, cô cảm thấy cô bé kia co rúm lại, Kim Thu tò mò nhìn qua, liền thấy Quách Quỳnh hùng hùng hổ hổ mở cửa đi vào, vừa nhìn thấy hình ảnh trên giường liền xù lông lên, hét to: "Quách Đình, mày, con tiểu tiện nhân, lại dám câu dẫn đàn ông của tao!"
Quách Đình sợ đến run lẩy bẩy, cuộn mình trong góc, khóc không thành tiếng: "Không phải không phải, chị, chị nghe em nói, chuyện không liên quan đến em!"
Chị em? Tranh chồng? Tam quan(1) của Kim Thu đã hoàn toàn bị phá nát.
(1)Tam quan: Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan.
"Quách Quỳnh, cô ầm ĩ đủ chưa?!" Vệ Thiên Hành cũng rất buồn bực, hắn ồn ào với Quách Quỳnh đã một đoạn thời gian, cả hai đều hơi phiền chán, vừa lúc tối nay Quách Quỳnh hẹn đi ăn tối, hắn đến, định đem chuyện nói rõ ràng, nhưng không ngờ Quách Quỳnh không ở nhà, vừa hay hắn có chút cảm lạnh, định tắm rồi ngủ một lúc, sau đó lại phát hiện có một người đang nằm trên giường.
Hắn cho rằng đó là trò đùa của Quách Quỳnh, vì vậy liền không chú ý… liền "ngủ" với em gái tới làm khách của cô ta, cô gái kia vẫn cứ khóc liên tục, hắn bực dọc khó chịu, liền dứt khoát gọi điện cho Kim Thu đến an ủi giúp một lúc.
Quách Quỳnh cũng không chịu thua kém, chỉ thẳng mũi hắn mà mắng: "Vệ Thiên Hành, anh có ý gì? Đã mập mờ với nhân viên thì thôi, bây giờ lại còn ngủ với em gái tôi? Quách Đình mày cũng thật không biết xấu hổ, nhìn thấy đàn ông liền muốn thuận theo, không kiềm chế nổi đến vậy à?"
Quách Đình lao xuống ôm chân cô ta khổ sở cầu xin: "Chị, không phải như vậy, chị nghe em nói."
"Ai cần nghe mày nói." Quách Quỳnh hất chân đá văng Quách Đình, "Gian phu dâm phụ!"
Vệ Thiên Hành gầm lớn một tiếng: "Đủ chưa?!" Hắn đột nhiên nổi giận làm mọi người đều yên tĩnh lại, hắn chậm rãi nói, "Quách Quỳnh, chúng ta kết thúc, cô đưa ra một con số đi."
Quách Quỳnh không tin nổi: "Anh muốn đá tôi?"
"Cô là một người thông minh, đương nhiên biết ý của tôi." Vệ Thiên Hành khôi phục dáng vẻ lạnh lùng, quyết đoán khi làm việc, "Tôi sẽ cho cô phí chia tay, căn nhà này tôi cũng sẽ chuyển sang danh nghĩa của cô, vai nữ chính đó tôi cũng sẽ nắm lấy cho cô, nhưng điều kiện là, sau này không thể trở lại làm phiền tôi, bằng không nếu tôi tức giận, cô tự biết hậu quả."
Đôi mắt đẹp của Quách Quỳnh rơi lệ: "Vệ Thiên Hành… Anh, anh nhẫn tâm như vậy sao?"
"Quan hệ của chúng ta, vốn chỉ là một giao dịch." Vệ Thiên Hành bình tĩnh nói, hắn cần một bạn tình cố định để giải quyết vấn đề sinh lý, cũng cần một người bạn gái để dự tiệc làm ăn, Quách Quỳnh lại cần một kim chủ để phát triển sự nghiệp, ba năm qua, hai người vốn có một chút tình cảm, cũng bị cô ta mài mòn dần.
Đã như vậy, không ngại chia tay, đến dứt khoát, đi cũng dứt khoát thôi.
Quách Quỳnh lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy, đương nhiên biết quy tắc ngầm này, cô ta cũng biết Vệ Thiên Hành không thể chọc vào, vì vậy, đối với việc Vệ Thiên Hành vứt bỏ mình, cô ta chỉ có thể nuốt giận, đúng, dù bên ngoài là một nữ ngôi sao xinh đẹp nổi tiếng, nhưng bên trong lại dơ bẩn u tối, bản thân cô ta cũng không nỡ nhìn thẳng chính mình.
"Tôi hiểu rồi." Phần tình cảm sót lại cuối cùng phải giữ kỹ, sau này nói không chừng sẽ có lúc cần đến sự hỗ trợ của Vệ Thiên Hành, Quách Quỳnh lấy lại lý trí, bắt đầu bàn điều kiện với hắn: "Tôi không sao, nhưng em gái tôi thì thế nào, nó vẫn còn là học sinh."
Vệ Thiên Hành hơi do dự, hắn khẽ liếc Quách Đình, dáng vẻ cô ta không xinh đẹp động lòng người như Quách Quỳnh, khá thanh tú nhu hòa, xem ra có khí chất con gái rượu của gia đình, giống Kim Thu đến mấy phần, vì vậy hắn hỏi: "Quách Đình, cô muốn tôi bồi thường thế nào?"
Quách Đình yếu đuối nhìn Quách Quỳnh, điềm đạm đáng yêu, ngay cả Kim Thu cũng cảm thấy nếu không chịu trách nhiệm, Vệ Thiên Hành thật quá cầm thú.
Quách Quỳnh tạm thời không muốn nghĩ: "Quách Đình, đây là chuyện của cô, tự mình làm chủ đi, cô cũng mười tám tuổi rồi."
Quách Đình bất lực cắn môi, nhu nhược nói: "Em không biết."
Vệ Thiên Hành nói: "Vậy đến khi nghĩ xong thì thông báo cho thư ký của tôi." Kim Thu ngoan ngoãn đưa danh thiếp của mình: "Quách tiểu thư có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!