Chương 18: Khẩn trương

Sau khi ăn cơm trưa, Kim Thu nằm trong phòng bật điều hòa đọc sách, Bạch Tuyên thử đến gần nhìn, kinh hãi đến biến sắc, lúc này cô không đọc tiểu thuyết online, mà là tiểu thuyết cổ đại vô cùng trang trọng, cuối cùng khi nhìn kỹ, anh lại khiếp sợ hơn, quyển sách cô đang cầm rõ ràng là một truyện trong tập "Tiễn đăng tân thoại" (1) – Lục y nhân truyện (Truyện cô gái áo xanh).

(1) Tiễn đăng tân thoại – Cù Hựu: được viết vào khoảng Hồng Võ thập nhất niên, tức 1378, gồm bốn quyển, hai mươi truyện. Phần lớn những truyện trong Tiễn Đăng Tân Thoại đều lấy ma quỷ quái dị, hôn nhân tình yêu, làm đề tài phản ánh những hiện thực xã hội hắc ám, hủ bại dưới triều nhà Nguyên, cũng như chống lại những điều vô lý trong chế độ hôn nhân phong kiến cũ. Nhưng Tiễn Đăng Tân Thoại lại mạnh dạn tuyên dương tư tưởng "Trung, Hiếu, Tiết , Nghĩa" và những phong tục mê tín quỷ thần.

Một số truyện có màu sắc nhân quả báo ứng của nhà Phật.

Vai nữ chính phóng khoáng nhiệt liệt theo đuổi tình yêu, đây là bộ truyện võ thuật rất thông thường, nhưng thân phận của nàng ta lại là… ma nữ, cùng với mối tình dang dở giữa người và ma.

Kim Thu luôn cảm thấy gần đây mình rất hay trông thấy những loại chuyện cẩu huyết thế này, sức tiếp nhận của mọi người đối với chuyện tình giữa người và ma đã cao đến vậy rồi sao?

Thế giới này thật làm cho người ta tuyệt vọng.

Bạch Tuyên kéo kéo ngón tay cô: "Vợ."

"Ai là vợ anh." Kim Thu đã hoàn toàn không còn bất kỳ lời nào đối với công lực mặt dày mày dạn của anh, Bạch Tuyên lại không chịu đổi giọng, vẫn gọi đến thuận miệng vui sướng: "Vợ à, để ý đến anh đi mà."

Kim Thu buông sách xuống, bất đắc dĩ nhìn anh: "Anh rảnh rỗi quá nhỉ? Còn em thì khó khăn lắm mới có được một ngày cuối tuần hiếm hoi này đấy." Anh ngồi khoanh chân bên cạnh cô, đầu đặt trên tay vịn bên ghế cô đang ngồi, Kim Thu nhấc tay là có thể sờ được đầu anh, càng nhìn càng thấy như mình đang nuôi một chú chó cỡ lớn.

Anh ngẩng mặt lên, vô cùng đáng thương nói: "Nhưng ngày nào anh cũng một mình chờ em về, không ai nói chuyện với anh cả."

Kim Thu bỗng dưng nhớ đến một câu nói, "em có rất nhiều bạn bè, nhưng anh chỉ có em". Được rồi, anh quả nhiên ngày càng giống một chú chó ngoan hiền, phải biết rằng Kim Thu thích nhất là chó, cô không kìm được, liền sờ đầu anh, chất tóc rất tốt, vô cùng mềm mại, nhưng cô lại thấy khó hiểu: "Anh cho em sờ đầu sao?"

Không phải có câu nói, "Đầu đàn ông và mông phụ nữ là không thể sờ loạn" sao?

Anh cười híp mắt, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ: "Anh thích em sờ anh mà, sờ chỗ nào cũng thích."

"Đầu lại toàn mấy chuyện lưu manh." Kim Thu căm hận, "Anh có thể nghĩ sang những chuyện khác không hả?"

Anh thành khẩn nói: "Không thể, anh nghĩ tới nghĩ lui chỉ toàn là em, nghĩ đến em, anh sẽ…" Cuối cùng thì anh cũng thông minh hơn, không nói hết suy nghĩ của mình ra.

Kim Thu gãi cằm anh, càng sờ càng thích, làn da này đúng là không phải chỉ tốt bình thường: "Vậy anh nghĩ thì nghĩ đi, nói ra là muốn chọc giận em sao?"

Anh rất ngoan ngoãn: "Vậy sau này anh sẽ không nói."

Thật nghe lời, lại đáng yêu như thế, lòng Kim Thu liền bị ảnh điểm huyệt, không nỡ buông tay, anh đương nhiên vô cùng vui vẻ được gần gũi cô, dốc sức lợi dụng vẻ ngoài của mình, tỏ vẻ đáng yêu: "Vợ à, em ngồi lâu sẽ rất mỏi, anh xoa bóp vai cho em được không?"

Ngồi văn phòng một thời gian dài khó tránh khỏi sẽ nhức eo đau lưng, tay nghề của Bạch Tuyên lại không tệ, ra sức xoa bóp cho cô, vô cùng thoải mái.

Sau đó cô liền từ ngồi chuyển sang nằm nhoài trên sô pha, Bạch Tuyên thừa cơ lấn tới: "Vợ à, em mặc quần áo anh không tiện…"

"Đừng có mơ."

Nhưng có lúc Kim Thu sẽ nghĩ, bọn họ cô nam quả nữ cùng ở trong một gian phòng, hôn đã hôn rồi, cũng cùng giường cùng gối luôn rồi, anh lại còn nấu cơm, rửa bát, giặt đồ cho cô, có thể nói chỉ thiếu việc "lăn" trên giường nữa thôi là thành cuộc sống của một đôi vợ chồng bình thường.

Nhưng sự bài xích sâu trong nội tâm cô là thế nào? Kim Thu cũng tự phỉ nhổ chính mình vừa già mồm lại vô liêm sỉ, trắng trợn chiếm tiện nghi của người ta, trong đầu lại muốn cùng người khác yêu đương kết hôn.

Cô không phải người thích bắt cá hai tay mà, sao bây giờ lại trở thành như vậy?

Cứ tiếp tục như thế… Kim Thu thầm thở dài, cứ giả làm đà điểu đi, trốn được ngày nào thì tốt ngày nấy, tình cảm này quá mức phức tạp, cô không xử lý được.

Chạng vạng, cuối cùng khí trời cũng xem như mát mẻ hơn một chút, Kim Thu cầm túi xách ra ngoài mua sắm, đồ trong nhà đã không còn nhiều, Bạch Tuyên từng bước từng bước đi theo sau cô.

Lúc này là chiều hạ gió mát hiu hiu, sắc trời đã dần tối lại, có những cụ già dắt chó đi dạo, cũng có những đôi tình nhân nhỏ tay trong tay bước chậm, Kim Thu đi được một lúc, thuận tiện mua một cây kem ốc quế ở quầy bán đồ ăn vặt, cắn mấy miếng lại nghĩ thầm, ấy chết, cô đau bụng kinh, đang trong những ngày không nên ăn đồ ăn lạnh như vậy, dù là mùa hè cũng không được.

Thế nhưng lúc này mới chỉ ăn được mấy miếng, cô vừa do dự, liền thấy anh thừa dịp người đi đường xung quanh không chú ý, ngoạm một cái cắn hết nửa cây kem, nếu không vì sợ bỗng dưng bật cười giữa đường sẽ bị cho là thần kinh, Kim Thu thật sự rất muốn cười lớn.

Đáng yêu chết mất. Lòng cô mềm mại, giơ cây kem lên, cô ăn một miếng, anh ăn ba, bốn miếng, rất nhanh đã giải quyết hết.

Cuối tuần, trong siêu thị rất đông, có trẻ con nghịch ngợm chạy tới chạy lui, Kim Thu đẩy xe lựa đồ, mua một gói mứt quả lớn cùng sô cô la, ăn những thứ có hàm lượng đường cao này rất dễ béo phì, nhưng cô lại rất thích ăn ngọt vào những lúc mệt mỏi, mùi vị ngọt ngào dễ dàng khiến người ta quên mọi buồn phiền, cố gắng vui vẻ trở lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!