Chương 17: Trong khu nhà

Kim Thu ngủ một giấc thật ngon, an an ổn ổn, cực kì thư giãn, không thể thoải mái hơn, buổi sáng thức dậy liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh, vô cùng vui tai vui mắt.

Tâm trạng cô không tệ, Bạch Tuyên nâng hai mắt gấu trúc lên, muốn nói lại thôi, oan ức chết mất, Kim Thu nhìn hai mắt anh, hỏi: "Anh sao vậy?"

"Hu hu," Bạch Tuyên ôm vai cô khóc lóc kể lể, "Anh cả đêm không ngủ."

Kim Thu nhíu mày, anh tiếp tục khóc: "Vợ, có phải đêm qua em mơ thấy gì "xấu hổ xấu hổ" đúng không?" Một lúc sau Kim thu mới rõ ràng ý của anh, cả người ngay lập tức cứng đờ, đêm qua mơ thấy gì cô thực sự đã hoàn toàn không nhớ rõ, chỉ nhớ đó là một giấc mơ rất đẹp.

Chẳng lẽ cô thật sự mộng xuân? Từ trước tới nay đây là lần đầu tiên đó! Cô nghẹn họng không trả lời được, nhưng miệng lại không chịu thua: "Anh nói bậy!"

"Anh nói bậy hồi nào," Bạch Tuyên u oán nhìn cô, "Đêm qua em ngủ thẳng đến nửa đêm bỗng dưng quay sang cọ cọ người anh, em xem, đây là chứng cứ!" Anh túm lấy một bàn tay cô kéo xuống phía dưới sờ sờ, tay Kim Thu chỉ cảm thấy cực nóng, anh cũng đã nhịn không được, nói khẽ: "Anh muốn nhịn, nhịn đến hơn nửa đêm, cuối cùng em vẫn cứ sờ anh, chân còn gác lên eo anh, hu hu vợ à, em không mặc nội y, ngực em mềm như thế anh thật sự không nhịn được đâu!"

Nếu đưa Bạch Tuyên vào một trang truyện tranh, nhất định sẽ là hình ảnh của một nàng dâu nhỏ, cắn khăn tay đón gió rơi lệ, dáng vẻ đáng thương này làm Kim Thu hơi ngượng ngùng: "Thật sao?" Cô cẩn thận dịch ra một khoảng cách, "Ngại quá."

"Em còn không cho anh tự giải quyết." Anh đẫm lệ, "Không được làm, mười cực hình tàn khốc nhất thời Mãn Thanh cũng không có cái nào tàn khốc như thế."

Lúc này Kim Thu mới nhớ trước đây cô đã từng đe dọa không cho phép anh tiếp tục làm chuyện đó nữa, nếu không cô sẽ trở mặt, không ngờ chớp mắt đã lâu như vậy, anh lại nghe lời rồi sao? Nhưng bây giờ ngẫm lại một chút, việc này thật sự có vẻ hơi vô đạo đức, đàn ông ai cũng đều có vài "sự cố" mà, cô vội vàng nói: "Không sao rồi, bây giờ anh đi đi."

Anh được đà lấn tới, không chịu bỏ qua: "Không được, nó không giống em, không có tác dụng."

Kim Thu hoảng sợ: "Cái gì?"

"Là em làm anh khó chịu, em phải giúp anh." Anh trở mình, mặt đối mặt với cô, Kim Thu nhìn hàng mi thật dài hơi rung của anh, bờ môi phấn hồng, óng ánh trơn bóng, thỉnh thoảng lại lộ ra đầu lưỡi, dáng vẻ vô cùng mê người.

Cô cảnh giác: "Đừng có mơ, em muốn rời giường rồi, tránh sang một bên."

Anh không chịu buông tay, buột miệng nói ra hết chuyện hôm qua, đúng là không thể giữ được bất kỳ bí mật gì: "Không phải hôm qua em còn lén nhìn nơi đó của người ta sao." Anh ngượng ngùng, "Bây giờ chỉ chơi một lúc thôi mà, vui lắm."

Kim Thu đã sớm ngây người, nhớ đến chuyện tối qua, mặt ngay lập tức đỏ lựng, há hốc mồm: "Anh, anh" cô "anh" nửa ngày, đến khi không nói được gì nữa, liền dứt khoát quay lưng, "Em không quan tâm đến anh nữa."

Bạch Tuyên cuống lên, ôm eo cô lăn một vòng, thấy Kim Thu trừng mắt, anh liền cò kè mặc cả: "Dù sao em cũng mơ thấy chuyện "xấu hổ", xem như tiếp tục nằm mơ đi, được không?"

Kim Thu chăm chú nhìn anh một lúc, ung dung thong thả nói: "Nhưng là em mơ thấy mình cầm roi quất anh." Cô liếc, "Hoàn toàn khác với chuyện anh muốn."

"Hả, cái gì vậy." Anh thất vọng bò xuống, chạy ra khỏi phòng, Kim Thu chưa kịp thở phào nhẹ nhõm liền thấy anh cầm một chiếc thắt lưng của cô đi vào, bò trở lại giường, cung kính nói: "Đến đây đi chủ nhân."

"…" Đây là logic gì vậy? Kim Thu hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Anh mang theo vài phần ngại ngùng: "Thì ra vợ thích chơi trò này, tuy rằng anh chưa từng thử qua, nhưng anh sẽ rất nghe lời, đến đây đi, đừng khách sáo."

Kim Thu giật lấy cái thắt lưng ném sang một bên: "Anh mới thích chơi đấy, em rất bình thường, đi xuống, em muốn rời giường!" Cô thẹn quá hóa giận, không hề nghĩ tới anh sẽ làm như thế, lại nghe anh tha thiết mong mỏi: "Thật sự không muốn đánh anh sao, anh sẽ rất ngoan mà."

"Em thật sự thật sự thật sự không hề có một chút hứng thú!" Kim Thu đẩy anh ra, chạy trối chết.

Bạch Tuyên lại đuổi theo cọ xát cô một lúc, cuối cùng vẫn phải tiếc nuối mà tự mình đi giải quyết, sau đó mếu máo nói với cô: "Vợ thật đáng ghét, sờ một chút cũng không lỗ gì, đã được sờ trắng trợn lại còn miễn phí mà."

Nhưng Kim Thu cảm thấy, chuyện như vậy có một ắt có hai, chẳng phải lúc đó cô không cách nào kiềm chế được đón nhận nụ hôn đó của anh sao, sau này phỏng chừng sẽ rất khó mà cự tuyệt nữa, chuyện hôm nay nếu như mở một con đường, nhất định chẳng bao lâu sau cô sẽ cùng anh lăn trên giường mất thôi.

Đạo phòng tuyến cuối cùng này phải bảo vệ thật tốt, cô không muốn ngơ ngơ ngác ngác bị anh dụ đi mất —

- nói thật, Bạch Tuyên rất biết dụ dỗ, đã sớm nhìn thấu tâm trạng tính cách của cô, tuy ngẫu nhiên sẽ có mấy lần vô tình làm cô nổi giận, nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn xuống, dần dần đã không còn bất kỳ phòng bị nào với anh.

Nếu cứ tiếp tục như vậy… Ai…

Hiếm khi được rảnh rỗi, Kim Thu mở tủ lạnh, suy nghĩ bữa trưa nên ăn gì, tủ lạnh trong nhà đã không còn bao nhiêu thứ, mọi khi cứ cuối tuần Kim Thu đều sẽ chỉ tùy ý ăn một chút, nấu mì hoặc rang cơm với trứng, ăn những thứ đơn giản không thể đơn giản hơn, vì vậy khả năng nấu nướng của cô vẫn luôn giậm chân tại chỗ.

Thế nhưng Bạch Tuyên biết rõ những nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh hơn cô: "Vợ, bữa trưa ăn trứng rán hành, canh trứng cà chua với sườn xào chua ngọt được không?"

"… Em không biết làm." Kim Thu xấu hổ thừa nhận mình không thể làm được những món có độ khó cao như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!