Chương 16: Cúp điện

Vào giữa hè, vận đào hoa của Kim Thu rất sung túc, ban đầu Từ Triết còn khá dè dặt, hỏi thăm cô gặp phải chuyện gì nữa không, đương nhiên chỉ là hỏi cho vui thôi, làm gì có ai gặp xui xẻo cả đời, như Conan đi đến đâu người chết đến đó được chứ?

Vì vậy dần dần, anh thử hẹn cô ra ngoài, lúc Kim Thu nhận được điện thoại, anh căng thẳng nói: "Bạn tôi có hai vé xem phim, nhưng anh ấy không đi được, vì thế tôi muốn hỏi cô… tối thứ bảy cô có thời gian không?"

Kim Thu nghĩ một lúc, hoặc nói cô thật ra chỉ nghĩ tới mỗi Bạch Tuyên, cũng không biết qua bao lâu, lúc Từ Triết đã cho rằng cô muốn từ chối, trong lòng cực kì thất vọng, chợt nghe Kim Thu nói: "Tôi có."

Anh ta vui mừng: "Đến lúc đó tôi tới đón cô."

"Không, gặp nhau ở cửa rạp chiếu phim là được." Kim Thu rất có chừng mực.

Lam Như Vân vừa lúc đi cùng thang máy với cô, nghe xong liền hỏi: "Bạn trai à?"

Kim Thu cười, không nói gì, thế nhưng Vệ Thiên Hành lại nhìn cô vài lần: "Cô có bạn trai?"

Kim Thu cười khẽ: "Vẫn đang suy nghĩ."

"Phải nhanh tay lên mới được." Lam Như Vân nửa đùa nửa thật, "Ra chiêu phải chuẩn."

Kim Thu ngẫm nghĩ: "Em sẽ cân nhắc cẩn thận."

Nếu như tìm được chồng thì tốt, còn không thì có thêm một người bạn trai cũng chẳng sao.

Kim Thu đúng hẹn đến trước rạp, cô không phải một người thích đến muộn, nhưng nếu phụ nữ đến quá sớm sẽ khó tránh khỏi không đủ thận trọng, vì vậy cô đến muộn ba phút.

Từ Triết đã đợi một lúc lâu, mua sẵn kem ly, coca và bỏng ngô, anh ta mặc quần áo thường ngày, tuy không quá xuất chúng, nhưng cao to đáng tin cậy.

Kim Thu mặc một chiếc váy thanh nhã đi tới, anh ta hơi ngượng ngùng: "Cô đến rồi."

"Vâng." Kim Thu rất bất ngờ vì mình không sốt sắng, tự nhiên tán gẫu với anh ta như một người bạn, "Phim khi nào thì bắt đầu?"

"Còn nửa tiếng nữa." Anh ta hơi căng thẳng, Kim Thu mỉm cười: "Phim tên gì ấy nhỉ?"

Anh ta nói tên phim, Kim Thu cười nói: "Tôi vẫn luôn muốn xem phim này, nhưng lại không có cơ hội." Sự ung dung tự nhiên của cô cũng dần nhiễm sang Từ Triết, anh ta trở lại dáng vẻ của một người đàn ông an toàn đáng tin: "Tôi cũng vậy, tôi rất thích phim của đạo diễn này."

Kim Thu mỉm cười lắng nghe, trời mới biết cô chưa từng nghe qua tên bộ phim đó bao giờ.

Rất bất ngờ, vai nữ chính là Quách Quỳnh, khác hoàn toàn với dáng vẻ hung hăng đêm đó, ánh sáng diễm lệ tỏa ra bốn phía, rất có khí chất, đúng là ngôi sao đang "hot" hiện nay, có phong cách rất đặc biệt, Kim Thu cảm giác rằng đối với Quách Quỳnh trên màn ảnh, Lam Như Vân chỉ còn nước hít bụi.

Vệ Thiên Hành có phúc biết bao, đối mặt với một mỹ nữ như vậy, tinh thần hẳn cũng dao động, ý loạn tình mê. Nghĩ đến đây, Kim Thu bỗng cảm thấy vui vẻ, thật không ngờ cô vẫn có thể nhàn nhã thoải mái được như vậy.

Đây là một bộ phim lãng mạn, người đến xem chủ yếu là tình nhân, một cặp tình nhân ngồi phía sau bọn họ không ngừng hôn nhau, sau đó lại phát ra những âm thanh khó nghe, Từ Triết nghiêng đầu, nghiêm túc cảnh cáo bọn họ: "Nơi công cộng, xin chú ý cử chỉ."

Kim Thu ngẩn ra, ngay lập tức nở nụ cười, sau khi kết thúc phim liền nói với anh ta: "Ngày đó tôi thấy anh đứng trước cửa nhà, vẻ mặt nghiêm trọng, dọa tôi sợ muốn chết."

Từ Triết hơi thẹn thùng, cứ như một người thiếu niên chưa trải sự đời, màu da anh tuy không trắng nõn như Bạch Tuyên nhưng lại có màu lúa mạch rất khỏe khoắn, anh không nói với cô, hôm đó cửa vừa mở, anh liền nhìn thấy một cô gái thanh tú, mặt mày trắng thuần ngước lên nhìn, tóc xõa tung, trong khoảnh khắc nhìn thấy thi thể, mặt cô bỗng trắng bệch không còn một giọt máu, anh ta liền sinh lòng cảm thông cùng ý muốn bảo hộ.

Hoàn toàn không ngờ đến sau đó còn có thể gặp lại, cô dũng cảm, một thân một mình đối phó với kẻ xấu hung ác, anh lại càng có thiện cảm với cô hơn, dưới sự ủng hộ của đồng nghiệp liền để lại số điện thoại cho cô.

Có thể hẹn được cô là một niềm vui bất ngờ, anh cảm thấy mỹ mãn, dự định cẩn thận phát triển lâu dài đoạn quan hệ này, vì vậy sau khi xem phim xong liền đưa cô về nhà, không dai dẳng theo sát, cũng không đề nghị lên nhà uống chén trà.

Sự thận trọng này làm Kim Thu rất hài lòng, vì thế ấn tượng ban đầu của cô đối với anh không tệ.

Vừa về đến nhà, cô liền phát hiện bên trong rất sạch sẽ, Bạch Tuyên đứng ngoài ban công, bóng người cao to hơi cô đơn, Kim Thu bỗng cảm thấy không đành lòng: "Tôi về rồi."

Anh quay đầu nhìn lại, vui vẻ ra mặt: "Em về rồi!" Sau đó xông đến ôm cô, tình cảm lưu luyến lộ rõ, "Nhớ em quá."

Dưới ánh đèn, Kim Thu nhìn khuôn mặt anh chăm chú, thật sự rất đẹp, e rằng anh là người đàn ông xinh đẹp nhất mà cô đã từng gặp từ khi sinh ra, chắc chắn ông trời đã vô cùng để tâm khi giao phó sinh mệnh cho anh, môi hồng răng trắng, nét bút nét họa, dường như bước ra từ tranh vẽ.

Cô nhẹ nhàng nói: "Hôm nay tôi đi ra ngoài với một người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!