Chương 10: Duyên phận

Hôm sau, Kim Thu cảm thấy có vẻ như mình nghĩ quá nhiều, vì sau khi thăng chức, cô chưa nói câu nào với Vệ Thiên Hành, anh ta có việc cần gọi Elizabeth cũng sẽ gọi bằng điện thoại nội bộ, sau đó Elizabeth sẽ vào phòng làm việc riêng của anh ta.

Nhưng Lam Như Vân thì khác, có lúc sau khi ra khỏi phòng làm việc của Vệ Thiên Hành, sẽ chạy đến chỗ cô ngồi một lúc, nhân tiện hỏi thăm "tình hình yêu đương" của Kim Thu. Kim Thu ngạc nhiên, mấy lời ấy cô chỉ tiện mồm nói ra, sao có thể buôn chuyện với Lam Như Vân được?

Bị dồn vào đường cùng, cô chỉ có thể nói qua loa vài lời, chẳng hạn như "Anh ấy đối xử với em rất tốt." ví dụ như chuyện giặt quần áo, nấu cơm, còn có người đàn ông nào đảm đang hơn anh ta sao? "Nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ làm một số chuyện rất ấu trĩ." Chẳng hạn như nhìn lén cô tắm lại còn nói ra, hoặc dùng quần áo của cô làm mấy chuyện biến thái kia…

Sau khi Lam Như Vân nói bóng nói gió một lúc, xác nhận người trong lòng cô chắc chắn không phải là Vệ Thiên Hành, thì thấy rất áy náy với suy nghĩ của mình lúc trước, nên thường xuyên đến dặn dò cô mấy chuyện lặt vặt, lúc trước cô ấy là trợ lý của Vệ Thiên Hành, nên biết rất nhiều chuyện, mà những chuyện đó bình thường Elizabeth lại không nhắc cô bao giờ.

Elizabeth chỉ dạy cô soạn công văn thế nào, rồi chỉnh lý hồ sơ ra sao, nhưng không bao giờ nhắc cô mấy chuyện đại loại như "Vệ tổng thích uống cà phê không đường."

Cũng có lúc, tiểu tiết lại quyết định thành bại.

Kim Thu có qua có lại, rất cảm kích, liên tục tỏ thái độ mình không có bất kì ý nghĩ xấu nào với Vệ Thiên Hành. Cũng chính vì thế mà tình cảm giữa cô và Lam Như Vân càng ngày lại càng thân thiết hơn.

Cứ như vậy, đến thứ bảy.

Cả tuần qua, Kim Thu vẫn tự mình giặt quần áo, ra ngoài ăn sáng, không chừa cho anh cơ hội nào để xuất hiện, thế nên khi ra cửa, cô quay lại nhìn căn phòng trống rỗng, bỗng nhiên cảm thấy nghi ngờ, có khi nào anh đã đi rồi không?

Đột nhiên cô có chút mất mát.

Đi thôi, cô nghĩ thầm, sau đó khóa cửa. Trong khoảnh khắc cửa bị sập lại, một bóng người lẻ loi, ảm đạm hiện ra ở phòng khách.

Sau khi Kim Thu và Lam Như Vân gặp nhau, việc đầu tiên hai người làm không phải là đi tìm thím Hồng, hai cô gái đi dạo phố, sao có thể không mua quần áo được? Tiền lương của Kim Thu không nhiều, nên Lam Như Vân nói cho cô không ít mẹo vặt khi chọn quần áo, "Đây là một cửa hàng chuyên giảm giá quần áo, cô có thể thấy không ít quần áo hãng được giảm giá đấy."

Kim Thu cười trừ: "Em không phân biệt nổi hãng nào với hãng nào đâu."

Có người bị mù đường, cũng có người bị mù mặt (1), còn cô thì mù nhãn hiệu, nhất là đối với các loại hàng hiệu, dù thế nào cũng không nhớ nổi, ví dụ như có một chiếc xe thương và một chiếc rolls

-royce , cô vẫn mãi không phân biệt nổi cái nào ra cái nào… Đây cũng là một bệnh cực kì hiếm gặp.

(1) Chứng bệnh không nhớ nổi mặt người khác còn có tên khác là prosopagnosia hay "face blind"

Nhưng mà đi theo Lam Như Vân quả nhiên là có thịt ăn, trong chỗ hàng giảm giá, cô tìm ra được mấy bộ quần áo vừa người, lại rất mềm mại. Sắp sang mùa hè, mặc như vậy là vừa đẹp.

Ăn xong mì thịt bò ở một cửa hàng nổi tiếng, Lam Như Vân đến một hàng bánh ngọt lâu năm mua một hộp bánh rồi mới cùng cô đến gặp thím Hồng.

Thím Hồng hôm nay không khiêu vũ ở quảng trường nữa mà ở nhà chơi nhảy Audition (2), Kim Thu thấy rất xấu hổ, bảo sao dáng người ta lại đẹp đến thế.

(2) Loại máy nhảy Auditon mà hay có ở mấy khu giải trí ấy, chứ không phải chơi trên máy tính đâu nhé.

"Thím Hồng." Lam Như Vân cười lấy lòng thím, "Vóc người này của thím khiến cả cháu cũng phải ghen tị đấy."

"Tiểu Vân đến rồi." Thím Hồng rất nhiệt tình đón hai người vào, trong nhà thím được bày trí rất ngăn nắp, gọn gàng, nhìn không ra chủ nhà lại là một nữ pháp sư, "Ngồi đi."

Thím bưng hai chén trà thơm ra, Lam Như Vân ngồi hàn huyên vài câu với thím rồi mới giới thiệu Kim Thu: "Thím Hồng, đây là bạn cháu, muốn nhờ thím xem duyên hộ."

Thím Hồng nhận ra cô, cười hỏi: "Vấn đề lần trước đã giải quyết được chưa?"

Chưa giải quyết, từ chuyện bị ma trêu chuyển thành trêu phải hoa đào. Trong đầu Kim Thu nghĩ vậy, nhưng cũng không dám nói ra miệng: "Rồi ạ."

Thím Hồng rất thẳng thắn: "Vậy hôm nay cô đến, để xem nhân duyên?"

"Vâng." Kim Thu vẫn còn hơi nghi ngờ năng lực của thím Hồng, nhưng trên đường đến đây, Lam Như Vân cũng kể với cô, thím Hồng trước kia là hàng xóm của cô ấy, đoán mệnh cực kì chuẩn, có cả một số thương nhân Hồng Kông, Đài Loan hay đến hỏi mệnh, giờ cực kì nổi tiếng ở thành phố Hải.

Đâm lao thì đi theo lao thôi, mục đích chính của cô là để Lam Như Vân không nghi ngờ cô nữa, cô ấy giúp cô nhiều như vậy, Kim Thu cũng không muốn chỉ vì Vệ Thiên Hành mà mất đi một người bạn như vậy.

Thím Hồng hỏi ngày sinh tháng đẻ của cô, lúc này Kim Thu mới phát hiện ra Thím Hồng có một chiếc bút lông rất tốt, rất khí thế, không giống loại bút của nữ.

Sau đó thím cầm quyển sổ ghi chép ra, lật một lúc, rồi bấm đốt ngón tay tính toán một hồi, đột nhiên ồ lên một tiếng, Kim Thu có chút sốt ruột: "Sao ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!