Edit: Vũ Kỳ
_____________
Tạ Manh lao ra khỏi tòa nhà văn phòng, quay đầu lại nhìn thoáng qua, Nguyên Tự không có đuổi theo.
Cô thở ra một hơi, trong lòng nghĩ: Xong rồi xong rồi, anh ta chắc chắn sẽ nổi nóng, ở chỗ đông người nói lời thô tục như vậy, anh ta khẳng định là tức chết rồi.
Suy nghĩ như vậy, cô lại ngẩn ngơ, tiếp theo cười hắc hắc: "Tức chết càng tốt nha!"
Có một chuyện không thể ngờ, Tạ Manh ở ven đường bắt một chiếc taxi, trên mặt còn mang theo tươi cười, vừa lên xe lại thấy, tài xế vẫn là người buổi sáng đã chở cô tới đây.
Tạ Manh: "… Ây yo, thật là trùng hợp nha!"
Kia tài xế vừa thấy Tạ Manh, cười nói: "Ồ, đúng là trùng hợp."
Tạ Manh ha hả, báo vị trí muốn đến là quảng trường sau đó hỏi ông: "Sao chú lại ở đây?"
"Tôi vừa vặn đi ngang qua, à, buổi sáng tôi dạy cô đem cơm tới cho chồng cô, kết quả thế nào? Chồng cô sẽ không cảm động đến mức khóc lóc thảm thiết đó chứ?" Tài xế này là một người đàn ông trung niên 40-50 tuổi, trong giọng nói của ông có chút khoe khoang. Dù sao mỗi khi bà xã của ông đem cơm cho ông, ông đều khóc tới nước mũi tèm lem luôn đó.
Tạ Manh thấy ông suy nghĩ quá nhiều, nhịn không được hỏi ông: "Trước không nói tới chuyện cảm động hay không cảm động, cho tôi hỏi một chút, nếu lát nữa chồng tôi trở về đánh chết tôi thì phải làm sao bây giờ? Có biện pháp nào đối phó không?"
Tài xế: "???" Cô cmn buổi sáng là cho chồng mình ăn cái □□ sao? (đừng hỏi tôi, cả bản gốc và bản cv đều để như vậy thì tôi cũng không biết dịch sao đâu huhu)
Nhìn đôi mắt trông mong của Tạ Manh, tài xế suy xét một chút rồi nói: "Dùng mỹ nhân kế thử xem?"
Tạ Manh lắc đầu nói: "Anh ta gặp qua quá nhiều người đẹp, sắc đẹp này của tôi ở trong mắt anh ấy rất có khả năng không vừa mắt."
Tài xế lắc đầu nói: "Vậy thì tôi cũng không có biện pháp, tuổi của chồng cô cũng không còn nhỏ, cũng không thể dùng cách tôi dạy con trai được."
Tạ Manh xuống xe, vuốt cằm lẩm bẩm: "Dạy dỗ con cái à?! Hình như nghe cũng không tồi."
Tạ Manh đi đến quảng trường bên kia mua mấy chục bộ quần áo, đến tiệm massage làm một gói massage toàn thân, thuận tiện tìm nhà hàng cao cấp ăn một bữa, sau đó cô mơi thảnh thơi bắt xe trở về nhà.
***
Nguyên lão phu nhân cả ngày hôm nay ở nhà tưới hoa, buổi chiều nằm trong phòng ngủ trưa, buổi tối cùng dì Vương nấu canh cá thang.
Sau khi Nguyên lão phu nhân ăn xong, nhàn rỗi không có việc gì làm đang ngồi ở sô pha một bên uống trà một bên xem TV. Dì Vương cũng ngồi bên cạnh bà, một bên dệt áo lông một bên hỏi: "Thiếu phu nhân còn chưa trở về sao?"
Nguyên lão phu nhân liền cười ha hả mà nói: "Xem ra nỗ lực của lão thái gia cũng không uổng phí." Nói tới đây, bà lại thở dài: "Haiz, ông ấy đau lòng cho con bé như vậy, nếu hiện tại thấy cảnh này, không biết còn cao hứng cỡ nào nữa!"
Con bé này hai năm nay đã ở nhà đến mọc nấm, hôm nay rốt cuộc cũng chịu đi đến cửa công ty. Nếu lão thái gia còn ở đây thì thật là tốt mà.
Dì Vương liền cười hỏi Nguyên lão phu nhân: "Lão phu nhân không phải không thích Thiếu phu nhân sao?"
Nguyên lão phu nhân thở dài nói: "Không thích? Không thích thì có ích gì? Cũng đã hai năm rồi, bà xem lá gan này của ta cũng bị con bé đó biết thành sắt thép." Nói tới đây, Nguyên lão phu nhân cũng không biết nghĩ đến cái gì, lại ha hả mà cười nói: "Mỗi lần ta nói với lão thái gia vấn đề này, ông ấy liền nói không khí trong nhà chúng ta quá buồn tẻ, có con bé ở đây không phải rất náo nhiệt sao?"
Ngoài cửa sổ gió lạnh thổi tới, mang theo hai chiếc lá rụng mùa đông. Trời đã nhanh tối, ánh đèn ven đường đã thắp sáng, đi ở trên đường lại có thêm hai phần cô đơn.
Nguyên lão phu nhân tựa hồ có thể cảm nhận được hai phần cô đơn đó, bà nhàn nhạt mà nói: "Khi đó ta không biết lời của lão thái gia là có ý gì, người trong nhà chúng ta cũng không ít, đâu thua thì một chút náo nhiệt của con bé. Hiện tại ông ấy đi rồi, ta đột nhiên có chút đã hiểu. Con trai đã lớn, người có thể ở lại trong nhà này trò chuyện với ta thế nhưng cũng chỉ còn lại một mình con bé đó."
Dì Vương liền cười nói: "Thiếu phu nhân tâm địa rất tốt, lúc lão thái gia còn ở đây, cô ấy tràn đầy năng lượng, có gì nói nấy. Nhưng chưa từng quá đáng, chỉ là cô ấy vẫn chưa quen với chúng ta ở đây."
Nguyên lão phu nhân gật gật đầu nói: "Đúng vậy! Cho nên, hiện giờ lão thái gia không còn nữa, ta nhiều cũng có chút che chở cho con bé, cho dù sau này nó có đi khỏi đây, lúc trước lão thái gia nghênh đón nó vào như thế nào, lúc đi, ta liền tiễn nó đi như thế ấy. Cũng coi như là ta là vì tình cảm bao nhiêu năm với lão thái gia, lại nói tiếp, cô gái nhỏ này sao còn chưa trở về nữa chứ?"
Nguyên lão phu nhân thấy sắc trời càng thêm tối sầm, ngoài cửa sổ gió thổi ầm ầm, bà đang định bảo dì Vương gọi điện thoại cho Nguyên Tự hỏi thăm một chút.
Cánh cửa đột nhiên mở ra, Tạ Manh xách theo 7, 8 túi quần áo khóc lóc chạy vào kêu: "Bà nội ơiiiii~~~~!!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!