Editor: Cá
_____________
Hứa Uy khó hiểu mà nhìn Nguyên Tự, hỏi lại: "Nguyên tổng, anh đang nói gì thế? Gì mà phản kháng với không phản kháng?"
Nguyên Tự không nói tiếp nữa, anh là người từng trải, anh cũng biết Hứa Uy bây giờ chắc chắn không thể nói ra những lời trong lòng. Tuy nhiên, Hứa Uy lại có thể nghe thấy, chỉ là những động tác, biểu cảm và lời nói đều sẽ không thể tự khống chế được thôi.
Nhưng thính lực, thị lực, khứu giác, vị giác, xúc giác này kia anh ta vẫn có thể tự mình cảm nhận. Cũng vì bản thân vẫn có thể cảm nhận các giác quan ấy rất chân thực nên càng làm anh ta khó chịu hơn.
"Nếu Hứa tổng còn không mau nghĩ cách để giải thoát bản thân, bạn gái anh sẽ thật sự rời xa anh đấy. Chẳng lẽ Hứa tổng không để ý chuyện đó tí nào sao?" Nguyên Tự nhìn anh ta cười cười rồi xoay người đi vào tiệm cơm.
Tạ Manh đã nói xong với Giang Nhã Tuyên, thấy Nguyên Tự đi vào, cô lại ngồi xuống. Giang Nhã Tuyên lúc này vẫn ngơ ngác đứng ở chỗ cũ, trong lòng vẫn nghĩ đến câu nói của Tạ Manh: rối gỗ giật dây.
Buồn cười! Chuyện đó làm sao có thể xảy ra chứ? Nếu những gì Tạ Manh nói là thật, chẳng phải cuộc đời cô như một trò đùa sao?
Giang Nhã Tuyên trừng mắt lườm Tạ Manh, không thể, chắc chắn Tạ Manh đang lừa cô.
Giang Nhã Tuyên vừa xoay người thì đồng thời cũng nhìn thấy Nguyên Tự quay lại, cho dù trong lòng vẫn luôn tự nhủ chỉ là Tạ Manh nói bậy. Nhưng cô lại nhớ lại những lời Nguyên Tự nói với cô khoảng thời gian trước, đặc biệt là hai từ "ghê tởm" vẫn văng vẳng trong đầu cô.
Trong lòng cô bỗng thấy có chút hổ thẹn, lại có chút không biết làm sao.
Cô đẩy Nguyên Tự ra, loạng choạng chạy ra ngoài. Hứa Uy liền giữ tay cô lại, thâm tình nhìn Giang Nhã Tuyên.
Nguyên Tự cũng không thèm để trong mắt, quay trở lại ngồi đối diện với Tạ Manh. Tạ Manh hỏi anh: "Chẳng phải lúc nãy Hứa tổng có nói sẽ bàn với anh mấy hạng mục sao?"
Nguyên Tự nhìn thoáng qua hình ảnh Hứa Uy vội vàng đuổi theo Giang Nhã Tuyên, sau đó quay lại nói với Tạ Manh: "Có thể anh ấy muốn bàn chuyện với anh thật, nhưng đại não lại chỉ đạo, so với chuyện công việc thì đuổi theo Giang Nhã Tuyên mới là chuyện cấp thiết ngay bây giờ."
Tạ Manh sợ hãi nhìn qua phía bên đó, nếu đổi lại là cô, chắc chắn cô sẽ không thể kiên trì lâu như vậy.
"Vậy anh chuẩn bị hợp tác với anh ấy à?"
Nguyên Tự lắc đầu: "Ban đầu cũng định thế, nhưng giờ không thể nữa rồi."
Tạ Manh: "Sao lại không?"
Nguyên Tự cười một chút rồi nói: "Bởi vì ba của Giang Nhã Tuyên, Giang Khải bắt đầu đi vào con đường cờ bạc rồi. Em biết đấy, chuyện này chúng ta biết cũng không thể ngăn cản được." Cờ bạc cũng là một loại ma túy.
"Tiếp theo Hứa Uy cũng chỉ có thể không ngừng trả nợ giúp Giang Khải. Cho đến một ngày, Giang Khải nhận ra dù ông ta thua nhiều hay ít cũng sẽ có người trả thay, ông ta cá cược càng lúc càng nhiều. Đến tận khi Hứa Uy nhận ra nếu anh ta cứ tiếp tục như vậy thì sẽ có khả năng mất Hứa thị." Nguyên Tự lạnh nhạt kể lại câu chuyện, trong lòng Tạ Manh run lên một chút, cô biết đây cũng là chuyện Nguyên Tự đã từng phải trải qua.
Không biết Nguyên Tự nghĩ đến cái gì, đột nhiên cười: "Ban đầu anh cứ nghĩ vì anh cố gắng không để Bằng Á thua lỗ, dựa vào nghị lực của bản thân mới có thể kiềm lại hành động trả nợ hộ kia. Bây giờ nghĩ lại mới thấy cũng có thể không phải là do anh nghị lực…"
Tạ Manh ngạc nhiên: "Vậy vì sao?"
"Nếu Bằng Á phá sản rồi thì anh có còn phù hợp với tiêu chuẩn nam chính không?" Nguyên Tự nhìn cô hỏi.
Tạ Manh sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra, thì là mọi chuyện là như vậy!
Nguyên Tự gõ ngón tay xuống mặt bàn: "Ví dụ như bây giờ, anh không yêu Giang Nhã Tuyên đủ nhiều, cho nên anh không phù hợp với vị trí nam chính nữa. Vậy nên thế giới truyện từ bỏ anh, lựa chọn một người khác là Hứa Uy, có công ty to, lại có tiền, còn rất yêu chiều cô ấy."
Tạ Manh nổi một tầng da gà: "Thật là quá đáng! Em vừa nói chuyện với cô ấy ban nãy, vậy mà cô ấy không biết là mọi việc đều được điều khiển đằng sau đâu? Nói như vậy, xem ra chuyện lần trước cô ấy cũng không rõ, anh nói xem cô ấy có khả năng dừng chuyện này lại không?"
"Có thể vô ấy thật sự không biết chuyện này, nhưng nếu bảo là Giang Nhã Tuyên hoàn toàn không nhận ra điều gì thì anh thấy quá vô lý. Chỉ có thể nói, có thế cô ta hoài nghi trong lòng rồi nhưng không muốn thừa nhận mà thôi."
Nguyên Tự giơ tay ấn trán Tạ Manh: "Một ngày, mười tháng, một năm không biết, vậy mười, hai mươi năm thì sao? Một người cả đời sống như một con rối bị người khác điều khiển, chả nhẽ không nhận ra à? Dù có làm bất cứ chuyện gì, nam chính đều sẽ không tức giận, bực bội, không thèm nói một câu oán hận, chuyện này có khả năng xảy ra ư? Sức chịu đựng của người đàn đó ông rốt cuộc cao đến mức nào chứ?"
Tạ Manh ngẫm nghĩ, sau đó nghiêm túc hỏi lại: "Đến mức chấp nhận bị cắm sừng?"
Nguyên Tự: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!