Chương 68: (Vô Đề)

Editor: Vũ Kỳ

____________

Lưu Xương Nghĩa cũng rối rắm, cái này… Vấn đề này hình như đi…. đi quá xa rồi nhỉ?

Lúc này, chỉ có một chàng trai ở sau Lưu Xương Nghĩa cười nói: "Phương pháp đo độ cứng Brinell và phương pháp đo độ cứng Rockwell."

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía anh, mấy người anh em của anh ta càng khỏi phải nói là bộ dáng khiếp sợ cỡ nào. Lưu Xương Nghĩa kinh hỉ mà nhìn chằm chằm vào chàng trai, vội vàng kêu mọi người nhường đường cho anh ta đi lên.

Nguyên Tự liền tiếp tục hỏi: "Trong bản vẽ cơ khí, bản vẽ một bộ phận hoàn chỉnh bao gồm bao nhiêu phương diện?"

Vẫn là người đó lên tiếng như cũ: "Bốn phương diện, thể hiện hình họa của bộ phận, kích thước, yêu cầu kỹ thuật và thanh tiêu đề."

Nguyên Tự: "Giải đua xe của Trung Quốc bắt đầu từ khi nào?"

"Những năm 80 của thế kỷ 20."

Nguyên Tự: "Vậy giải đua xe đầu tiên của thế giới năm bao nhiêu?"

"Năm 1894."

Nguyên Tự: "3/1/1869 là ngày sinh của tay đua huyền thoại nào?"

"Michael Schumacher."

Nguyên Tự: "30 năm sau sinh ra người tên là?"

"Ayrton Senna." 

Nguyên Tự rốt cuộc cười nói: "Xem ra các anh thắng, vậy cho mỗi người một bao lì xì 100 tệ và một gói thuốc lá đi!" 

Anh đã hỏi qua Tạ Manh, dựa vào khả năng của Lưu Xương Nghĩa mà đưa ra mức phí mở cửa thích hợp. Mức phí này trong hôn lễ bình thường không tính là cao nhưng cũng không quá thấp.

Lưu Xương Nghĩa liền gật đầu cười, nhanh chóng lấy ra phong bao lì xì và thuốc lá đã chuẩn bị từ sớm.

Nguyên Tự thấy cửa ở phía sau vẫn chưa mở ra, liền tự mình đi gõ cửa: "Tạ Tử Dương, mở cửa đi!"

Lúc nói lời này, vẻ mặt của Nguyên Tự tươi cười, trong giọng nói cũng đều là ý cười, nhưng là trong lòng Tạ Tử Dương lại đột nhiên run lên một cái, sau đó nhanh tay lẹ chân mà mở cửa.

Nguyên Tự quay đầu lại cười nói với Lưu Xương Nghĩa: "Đi thôi!"

Lưu Xương Nghĩa: "…" Em rể nhà mình thiệt đẹp trai quá đi!

Lưu Xương Nghĩa rốt cuộc cũng gặp được cô dâu của mình, anh vui vẻ đến mức ngẩn ra, Tạ Giai liền đỏ mặt, cúi đầu nhìn váy cưới của mình chứ không nhìn Lưu Xương Nghĩa. Biểu hiện ngại ngùng này, càng làm cho hai lỗ tai của Lưu Xương Nghĩa ửng đỏ.

Mấy người bạn học của Tạ Giai đều đã ồn ào chọc ghẹo, mọi người vui vẻ đưa hai người ra ngoài phòng khách, Lưu Xương Nghĩa và Tạ Giai sánh bước với nhau, vái lạy rồi ăn uống.

Trước khi ra cửa, mọi người lần lượt tặng những bao lì xì may mắn, rồi cả những trang sức vàng quý giá, những thứ này chính là cái mà người cổ đại gọi là vật áp đáy hòm¹. Tạ Giai đeo đầy nhẫn vàng trên tay. Tạ Manh nhìn nụ cười trên mặt cô dâu ngày hôm nay, cô tự dưng cũng thấy vui lây cho chị của mình.

Bọn họ yêu nhau nhiều năm như vậy, tình cảm thật sự rất tốt, vấn đề quan trọng nhất khiến bọn họ chưa thể kết hôn chính là kinh tế. Hiện tại, hai người họ đi vào thánh đường, sau này bọn họ chính là người một nhà, sẽ hạnh phúc sống hết một đời, giống như kiếp trước vậy.

Từng phong bao lì xì được đưa đến, Lâm Liên đã lén đưa bao lì xì cho Tạ Giai từ trước, lúc này bà lấy ra một chiếc nhẫn vàng khá to đưa cho Lưu Xương Nghĩa xem như phí sửa miệng². Ba mẹ đưa xong, rốt cuộc đến lượt Tạ Manh.

Tạ Manh bây giờ cũng xem như tài chính dư giả, lúc trước trong hôn lễ của cô, Tạ Giai không hề keo kiệt, hiện tại đương nhiên Tạ Manh cũng sẽ không. Cô cũng đã lén đưa bao lì xì trước, lúc này đưa cho Tạ Giai chính là một sợi dây chuyền vàng. Sợi dây này vừa dài vừa nặng, có thể thể hiện được phần nào giá trị của nó.

Bà nội Tạ thèm đến đỏ mắt, nhưng dù sao thì đây cũng là quà em gái tặng cho chị, không có liên quan gì đến bà cả.

"Chị, chị phải thật hạnh phúc đó!" Tạ Manh cầm dây chuyền đeo vào cho Tạ Giai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!