Editor: Vũ Kỳ
____________
Sự việc tạm thời được lắng xuống, có gian lận hay không cứ đợi ba ngày sau sẽ có kết quả.
Sau khi hệ thống kiểm tra đo lường, kết quả được treo ở đầu trang chủ cho biết cô không gian lận. Mọi người nhìn kết quả này, nhất thời trong lòng cũng không biết nên có thái độ gì mới đúng. Những người vẫn cảm thấy không phục đều nói là quản trị viên có lỗ hổng, nhưng mấy trăm nghìn bông hoa kia vẫn còn nằm sờ sờ ở khu bình luận, mở phần bình luận ở mỗi chương ra, bên trong đều là một biển hoa.
Phảng phất như thể đang nói với mọi người rằng: nếu mấy người đã có tiền, tội gì không trực tiếp mua bảng xếp hạng quà tặng luôn đi, sao còn phải hối lộ quản trị viên cho đi cửa sau chứ? Số liệu kiếm được từ bảng xếp hạng quà tặng chính là hàng thật giá thật, đương nhiên là thật hơn rất nhiều so với điểm mua được từ quản trị viên. Nếu nói là mua điểm của quản trị viên thì đúng là cũng không hợp lý lắm.
Tài khoản có tên『Thỏ Nhỏ Nhà Ta Lợi Hại Nhất』kia cũng đã được kiểm chứng, không cùng IP với tài khoản『Thỏ Nhỏ』, cho nên rốt cuộc cũng không có bằng chứng nào có thể khẳng định được vị thổ hào¹ này có đang gian lận hay không.
Nhưng sau chuyện này, vị thổ hào này vẫn đều đặn mỗi ngày tặng 6 lượng vàng, đổi ra cũng chính là 600 tệ, không ít người dù không có hứng thú đọc quyển sách này, nhưng nhất định mỗi ngày đều sẽ vào xem hôm nay vị thổ hào này sẽ đổ vào đây bao nhiêu?
Ngày lễ ngày tết còn tặng đến 6 kim cương, cũng chính là 6.000 tệ tiền mặt (~20 triệu). Không cần biết quyển sách này chất lượng thế nào, có một vị thổ hào như vậy, ở Tấn Giang có thể nói là không ai không biết.
Mỗi lần Tạ Manh nhận được vàng, đều nhìn Nguyên Tự bằng một ánh mắt ngây ngốc, khó hiểu.
Nguyên Tự cũng không nghĩ sẽ bị cô phát hiện, từ sau khi mở ra tính năng tặng quà, mỗi ngày anh đều tặng không biết mệt, trong lòng còn âm thầm tin rằng chắc chắn Tạ Manh sẽ bởi vì nhận được quà anh tặng mỗi ngày mà vui vẻ hưng phấn.
Cứ như vậy trải qua 10 ngày, Nguyên lão phu nhân cảm thấy quan hệ giữa Nguyên Tự và Tạ Manh cũng không có bất cứ tiến triển gì, thân đã là một bà lão 70 tuổi, bà cũng cảm thấy sốt ruột cho cháu nội của mình.
Cuối cùng, vào ngày đầu tiên Nguyên Tư Lập vào năm học mới, bà gọi Nguyên Tự vào phòng, sau đó hỏi anh: "Rốt cuộc cháu đối với Manh Manh là như thế nào?"
Nguyên Tự không nghĩ tới bà nội kêu anh đến phòng là vì chuyện này, anh nghĩ nghĩ, sau đó rất chắc chắn mà nói: "Muốn ở bên nhau."
Nguyên lão phu nhân liền nhìn anh một hồi lâu, sau đó đột nhiên cầm lấy gối tựa gần đó ném vào người anh, nói: "Cháu muốn ở bên nhau với con bé mà cứ thế này?"
Nhìn chiếc gối đang bay tới, Nguyên Tự theo phản xạ tự nhiên tránh đi, sau đó nhìn Nguyên lão phu nhân, kỳ quái hỏi: "Nếu không thì sao đây ạ?"
Nguyên lão phu nhân đỡ trán, kêu lên một tiếng. Sau đó chỉ vào Nguyên Tự, run rẩy ngón tay một hồi lâu mới nói: "Đến cả con vật còn biết muốn theo đuổi bạn đời thì phải thể hiện ưu điểm của mình. Cháu đúng thật là..."
Mấy chữ phía sau, bà thật sự không nói nên lời.
Nhưng đều đã nói tới chủ đề đó, nên cho dù bà không nói ra, Nguyên Tự cũng biết câu phía sau bà ám chỉ điều gì.
Anh chỉ chỉ vào mình, sau đó nói: "Cháu là tổng giám đốc của Bằng Á, ưu điểm này còn chưa đủ sao?"
Nguyên lão phu nhân không nghe còn tốt, sau khi nghe xong chỉ muốn cầm gậy đánh anh: "Người ta nằm không cũng có 100 triệu từ trên trời rơi xuống, người ta lại không tham lam, nói rằng 300 triệu, 3 tỷ hay thậm chí 30 tỷ trong mắt mình cũng không khác gì nhau, đối với người ta, 100 triệu... đã, cảm, thấy, đủ!"
Mấy chữ cuối cùng, Nguyên lão phu nhân là nghiến răng mà nói.
Nguyên Tự bị mấy chữ này làm cho lùi về phía sau một bước, Nguyên lão phu nhân tiếp tục nói: "Một nhà có nữ trăm nhà cầu, phụ nữ trời sinh là để yêu thương! Nếu cháu đã có cái suy nghĩ muốn cùng Manh Manh người ta có một khởi đầu, mỗi ngày gặp con bé cứ cầm di động bấm bấm như vậy thì lấy đâu ra kết quả? Con bé là TV chắc? Ấn nút là có thể khởi động đấy à?
Nhưng mà cháu đưa cho nó thêm chút tiền tiêu vặt cũng là ý hay đó!"
Nguyên Tự: "... Cháu có đưa."
"Đưa lúc nào? Sao bà lại không phát hiện chứ?"
Nguyên Tự: "..."
Việc Tạ Manh viết truyện là trong lúc vô tình anh phát hiện được, xung quanh cũng không có ai biết, chứng tỏ Tạ Manh không muốn để mọi người biết. Nếu cô đã không muốn, vậy thì đương nhiên là anh cũng không thể nói ra chuyện này thay cô.
Thấy Nguyên Tự trầm mặc, Nguyên lão phu nhân liền nói: "Trước đây, hai người các cháu đều không nghĩ đến ở bên nhau, cháu ở bên ngoài sống như thế nào, ở bao lâu cũng không có quan hệ. Ông nội cháu đi rồi, lúc đó có một khoảng thời gian tựa hồ như Manh Manh muốn theo đuổi cháu, không ngừng chạy đến công ty. Hiện tại cháu động tâm, chẳng lẽ còn phải chờ con gái người ta chủ động?"
Nguyên lão phu nhân chỉ chỉ đồng hồ: "Chỉ còn hơn một tháng nữa là con bé phải đi rồi."
Nguyên Tự bừng tỉnh, nhìn Nguyên lão phu nhân nói: "Bà nội, cháu biết rồi, cháu sẽ chủ động."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!