Chương 43: (Vô Đề)

Editor: Vũ Kỳ

____________

"Ông Nguyên Tự đã phân tích rất rõ ràng, vậy thì tôi sẽ nói tiếp…" Y Hiên đẩy gọng kính trên mũi.

Tạ Manh bất lực mà nói: "Vẫn còn sao?"

Y Hiên ừ một tiếng, nói: "Không cần lo lắng, chỉ còn một cái, nếu di chúc đã phải công bố trước thời hạn, vậy thì sau khi di chúc công bố, trong thời gian 6 tháng kể từ khi Nguyên lão gia qua đời, bà Tạ Manh không được phép dọn khỏi Nguyên gia, nếu không coi như từ bỏ quyền thụ hưởng. Chỉ có như vậy thôi, không còn gì nữa, phần tiếp theo là phần di chúc ẩn phải giấu đi."

Tạ Manh trong nháy mắt đã ngồi lại sô pha, cho nên có thể nói ông nội đã dùng 100 triệu để mua thêm 6 tháng tự do của cô, ông nội à, ông thật đúng là chi mạnh tay thiệt nha!

Mà so với Nguyên Tự, không nhất thiết bắt anh phải trở về, nhưng bị buộc không thể đệ đơn ly hôn trước trong hai năm. Ngược lại, anh có thể nhận được toàn bộ cổ phần thuộc quyền sở hữu của lão gia tử.

Cả cô và anh đều có những hạn chế của riêng mình, dùng lợi ích to lớn làm cần câu đưa đến trước mặt họ.

Nguyện giả mắc câu!

Y Hiên thấy tất cả mọi người đều tò mò nhìn mình, cười lắc đầu nói: "Phần di chúc ẩn không thể nói rõ được, đây là yêu cầu của Nguyên lão gia tử, trước khi có điều kiện tác động không thể để lộ. Trong trường hợp không có điều kiện tác động, nó sẽ tự động trở nên vô hiệu. Được rồi, các vị, nếu hôm nay không còn việc gì nữa thì trước mắt cứ như vậy đi."

Y Hiên sắp xếp lại tài liệu, sau đó nói: "Nói đến di chúc, ông Nguyên Tự sẽ chuyển hết vào tài khoản của các vị, 100 triệu của bà Tạ Manh còn bốn tháng nữa mới có thể nhận được, nhưng mỗi tháng vẫn sẽ có hai trăm vạn tiền tiêu vặt. Và bất luận thế nào, Nguyên gia không được đòi lại tiền đã cho bà Tạ Manh, cho dù là nhiều hay ít."

Tạ Manh bất lực, Nguyên lão phu nhân đang ngồi bên cạnh cô, thấy bộ dạng này của cô buồn cười hỏi: "Vậy cháu có dọn về đây không?"

Tạ Manh khịt mũi: "Cháu có thể chứ?"

"Đương nhiên, cháu muốn ở bao lâu cũng được. Ý của lão gia tử cũng không phải nhất định ép cháu ở cùng với Nguyên Tự." Nguyên lão phu nhân không muốn Tạ Manh nảy sinh oán hận với Nguyên lão gia tử, muốn vì Nguyên lão gia tử nói tốt hai câu.

Tạ Manh lại cười khổ nói: "Cháu biết, ý của ông nội cháu hiểu mà. Ông muốn cháu ở lại thêm 6 tháng, mục đích lớn nhất là vì muốn cháu ở với bà nội". Nguyên lão phu nhân là người khiến cho Nguyên lão gia tử không yên tâm nhất trong thời gian ông sắp rời khỏi thế gian này.

Bởi vì Nguyên gia luôn không có ai ở nhà, thời gian mọi người ở bên chăm sóc lão phu nhân cùng lắm cũng chỉ được 2 tháng, sau đó đều sẽ trở về sinh hoạt bình thường của mình. Nhưng đối với lão phu nhân mà nói, việc bạn đời của mình ra đi như vậy trong hai tháng ngắn ngủi có thể quên dễ dàng như vậy sao?

Đương nhiên, có lẽ thời gian 6 tháng cũng không làm gì được, nhưng cũng đủ giúp cho lão phu nhân thích nghi với cuộc sống mới.

"Dạ, vậy thì cháu sẽ dọn về, cảm ơn bà nội." Tạ Manh đứng dậy nói với Nguyên lão phu nhân, trong tích tắc cảm thấy động lực dồi dào.

Nghĩ lại rồi! Có gì không tốt đâu chứ?

Sáu tháng thôi mà, 100 triệu chia đều ra thì trung bình một tháng hơn 16 triệu lận đó! Giao dịch kiểu này cũng không có lỗ à nha.

Y Hiên thu xếp xong tài liệu, chào tạm biệt mọi người, sau đó đã xách túi văn kiện đi mất.

Đào Nhã Nhân nắm tay Nguyên Tư Lập, cả người run rẩy.

Nguyên lão phu nhân nhìn cô một cái, sau đó thở dài nói với mọi người: "Nhã Nhân ở lại, mọi người trở về hết đi!"

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thôi vậy, dù sao cũng đã phân chia tài sản rõ ràng, cũng chỉ còn chứng thực nữa thôi, mọi người đều đứng dậy chuẩn bị rời đi.

"Manh Manh cũng ở lại đi." Lão phu nhân lại nói thêm một câu, mọi người ở đây càng tò mò, nhưng lão phu nhân rõ ràng có chuyện muốn nói, bảo bọn họ đi đương nhiên là bởi vì không muốn bọn họ nghe được, cho nên mọi người dành phải lưu luyến không rời mà ra về.

Nguyên ㅡ da mặt dày ㅡ Tự vẫn trơ trơ ngồi đó, Nguyên lão phu nhân liếc anh một cái, không nói cái gì, dì Vương đứng bên cạnh liền bước lên đỡ lão phu nhân đứng dậy.

"Nhã Nhân, cháu lại đây." Lão phu nhân nói một câu với Đào Nhã Nhân.

Đào Nhã Nhân liền buông Nguyên Tư Lập đi sang đó, lão phu nhân vỗ vỗ bả vai cô nói: "Nếu đã làm sai mà biết sửa lỗi thì mới là một đứa bé ngoan."

Nguyên Tự sửng sốt, liền thấy lão phu nhân đi đến bên cạnh Tạ Manh.

Tạ Manh cũng không hiểu gì, nhưng lão phu nhân đã đi đến đây, theo phép tắc cơ bản cô cũng không thể ngồi trơ mắt ra nhìn. Cô chống tay lên ghế sô pha chuẩn bị đứng dậy, lão phu nhân lập tức đưa tay đè lại bả vai cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!