Edit: Vũ Kỳ
____________
Giọng nói Nguyên Tự lạnh đến mức tưởng chừng như có thể đóng băng, Đào Nhã Nhân hoảng sợ mà lùi về phía sau một bước, cô nhìn mọi người ở đây, sau đó mỉm cười thê lương: "Nguyên Tự, cậu có còn nhớ cậu đã từng đáp ứng anh mình cái gì không?"
"Tôi nhớ rõ." Nguyên Tự đưa điện thoại di động đến trước mặt cô nói: "Trước khi anh ấy đi đã gửi cho tôi một tin nhắn, nhờ tôi chăm sóc tốt cho chị và Tư Lập."
"Cho nên cậu…" Đào Nhã Nhân nhìn về phía Nguyên Tự: "Chăm sóc tốt cho tôi kiểu này sao?"
Nguyên Tự nói: "Lúc tôi hứa với anh ấy chị vẫn là chị dâu của tôi, chị chỉ có một đứa con là Tư Lập. Nhưng hiện tại, chị đã là con dâu của Phương gia."
"Có gì khác nhau chứ???" Đào Nhã Nhân lớn tiếng nói: "Chẳng lẽ tôi không thể theo đuổi hạnh phúc của chính mình sao?"
"Có thể, nhưng chị đã có một người có thể bảo vệ được chị, người đó so với tôi càng có tư cách chăm sóc chị hơn. Mà Tư Lập còn cần tôi, so với chị thì vợ tôi càng cần tôi bảo vệ hơn nữa." Nguyên Tự nhàn nhạt nói.
Tạ Manh bị câu nói này làm cho sửng sốt, sau đó chuyển đề tài nói: "Câu vừa rồi của anh là có ý gì? Nếu chị ta vẫn còn là con dâu của Nguyên gia thì có thể đụng tới tôi à?"
Nguyên Tự bị Tạ Manh làm cho tức đến mức bật cười, trợn trắng mắt quay đầu lại nhìn cô nói: "Ý của anh là, ai cũng không thể động vào em, vừa lòng chưa?"
Tạ Manh ngắt lời: "Chị ta tay chân ốm yếu như vậy mà muốn đụng vào tôi? Nếu không phải anh cản lại, xem tôi có đánh chị ấy không? Khiến cho chị ấy phải kêu cha gọi mẹ, dám đụng đến tôi à? Tôi lớn như vậy, đến cả ba tôi cũng chưa từng đánh được tôi cái nào đâu!"
Nguyên Tự một bụng tức giận đều bị Tạ Manh nói đến mức muốn hộc máu, anh hất tay Đào Nhã Nhân ra, nói: "Ông nội không để lại tiền cho chị, chắc chị cũng đã hiểu rồi. Chị đã gả vào Phương gia, đối với chị mà nói, có khi Tư Lập còn không quan trọng bằng Phương gia. Số tiền này không có khả năng đưa cho chị đứng tên."
Tạ Manh thổi thổi móng tay màu đỏ xinh đẹp của mình, thanh thanh đạm đạm mà nói: "Chính xác, tài sản hợp pháp duy nhất chị có thể hưởng chính là tiền của anh hai. Còn tiền của ông nội, ông muốn cho ai thì cho, muốn chia như thế nào thì sẽ chia thế ấy."
Tạ Manh nói xong, Y Hiên bên kia liền cười ra tiếng.
Trong lòng Tạ Manh lập tức có một loại dự cảm không lành, cô híp mắt nhìn về phía Y Hiên.
Đào Nhã Nhân đứng một bên đã tức ói máu, nhưng lại không nói gì. Đúng thật là cô không phải người thừa kế hợp pháp hàng thứ nhất, Nguyên lão gia tử không cho cô cũng không thể xem là trái pháp luật. Huống chi, cho dù cô có là người thừa kế hợp pháp hàng thứ nhất đi nữa, chỉ cần cô vẫn còn khả năng lao động, Nguyên lão gia tử không cho cô cũng không có gì là phạm pháp.
Y Hiên liền cười nói: "Không cần sốt ruột, bây giờ tôi sẽ công bố phần tiếp theo của di chúc"
Lần này khẳng định là của Tạ Manh.
Mọi người lại nhìn về phía Tạ Manh, đối với mấy chuyện vặt vãnh của Đào Nhã Nhân căn bản không để trong lòng.
"Phần tài sản được chia cho bà Tạ Manh tương đối đặc biệt, điều kiện đặt ra cũng tương đối nhiều."
Trong lòng Tạ Manh lộp bộp một tiếng, ông nội muốn làm gì đây?
"Ở đây, tôi phải thông báo một chút, lúc ấy ông Nguyên Phong yêu cầu là phải ba tháng sau mới công bố di chúc. Bởi vì hiện tại xuất hiện một tác động ảnh hưởng đến thời gian công bố, cho nên đã thay đổi thành hai tháng. Tác động đó là nếu bà Tạ Manh không đón năm mới ở Nguyên gia thì sẽ lập tức công bố di chúc."
Mọi người: "???" Tôi cmn hiện tại được nghe di chúc là bởi vì một người ngoài?
Tạ Manh cũng hoang mang, cảm giác mình rất có trọng lượng.
"Vậy nên, tôi sẽ nói một chút về vấn đề phân chia tài sản thừa kế mà ông Nguyên Tự và bà Tạ Manh có được. Trước khi Nguyên Phong tiên sinh qua đời đã yêu cầu cho phép Nguyên Tự tiên sinh lập tức biết được nội dung di chúc ngay sau khi ông qua đời, nhưng không thể nói cho bất cứ người nào biết. Nói là biết trước nội dung, nhưng cũng không bao gồm phần di chúc ẩn mà Nguyên Phong tiên sinh đã lập ra.
Đây là di chúc chỉ có thể phát sinh hiệu lực pháp luật khi có đủ các điều kiện, trước mắt chỉ có tôi biết."
Y Hiên lại lấy ra một phần văn kiện từ túi hồ sơ: "Cho nên hiện tại tôi sẽ công bố, chính là di chúc mà hai vị có thể biết."
Tạ Manh: "???" Cho nên đối với cô và Nguyên Tự mà nói cũng có đặt ra di chúc ẩn?
"Tài sản ông Nguyên Phong để lại cho bà Tạ Manh trong văn kiện này, ngoại trừ một khoản tiền lớn ra, cũng không còn bất cứ thứ gì."
Tạ Manh tâm thái vững vàng, đây là chuyện đương nhiên, có phần đã là rất biết ơn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!