Editor: Vũ Kỳ
______________
Tạ Manh nhìn tin nhắn kia lâu thật lâu, nhớ lại những chuyện đã xảy ra hai ngày nay, trong lòng cũng đã mơ hồ đoán được. Nhưng rồi lại nhanh chóng phủ nhận điều đó, rốt cuộc cô thật sự không dám tưởng tượng đến cảnh Nguyên Tự nghiêm túc cầm di động mở Tấn Giang để đọc truyện của cô.
Nhưng nếu nói là trùng hợp, vậy thì cũng quá trùng hợp rồi đấy! Mặc dù Tạ Manh tin rằng trên thế giới này có những sự trùng hợp ngẫu nhiên rất thần kỳ, nhưng quá nhiều trùng hợp cùng một lúc thì không phải kỳ tích nữa mà chính là lẽ dĩ nhiên.
Cô nhấn vào tiểu sử mua truyện của Thỏ Nhỏ Nhà Ta Lợi Hại Nhất, phần lớn người đọc đều sẽ không thể thiết lập quyền riêng tư trong phần tiểu sử, có thể thấy được những bộ truyện chung giống nhau, cũng như có thể thấy được nhật ký mua truyện gần đây nhất của họ. Nhưng mà trong lịch sử mua truyện của Thỏ Nhỏ Nhà Ta Lợi Hại Nhất ngoại trừ truyện của Tạ Manh ra thì không còn bộ truyện nào khác.
Tạ Manh không ngốc, nhìn vào thời gian Thỏ Nhỏ Nhà Ta Lợi Hại Nhất đăng ký tài khoản, hay lắm, mới lập trong tháng này.
Nhất thời, trong lòng Tạ Manh có đủ loại tư vị.
Nguyên Tự này lại có ý đồ gì đây?
Áy náy à?
Cũng đâu cần thiết chứ! Nếu là anh ta của kiếp trước áy náy, Tạ Manh hoàn toàn có thể hiểu được. Đời này, nếu muốn nói là có lỗi, cũng chỉ là anh ta không biết cách làm chồng. Nhưng theo lương tâm mà nói, vấn đề giữa hai người bọn họ cũng không phải có thể nói chuyện rõ ràng một cách đơn giản như những cặp vợ chồng khác.
Có ảnh hưởng đến nhiều lợi ích, cho thấy quan hệ giữa bọn họ không phải là vợ chồng thuần túy.
Vì thế cho nên mặc dù Tạ Manh rất ghét Đào Nhã Nhân, đôi lúc tùy hứng còn châm chọc Nguyên Tự vài ba câu. Nhưng sâu trong tâm mình, Tạ Manh cũng không cảm thấy Nguyên Tự nợ cô bất cứ điều gì.
Tạ Manh vuốt cằm suy nghĩ, không lẽ… thằng cha đó thật sự thích mình?
"Ha ha ha ha ha…"
Ý nghĩ này làm cho Tạ Manh tự cảm thấy buồn cười. Việc này nghĩ thế nào cũng cảm thấy quá hư cấu, sao lại có thể chứ? Chắc chắn là bởi vì anh ta thấy mình đáng thương nên mới giả làm độc giả của mình. Dù sao cũng là vợ chồng, Nguyên Tự lại còn cực kỳ bênh vực người nhà, đây quả thật là những việc mà anh có thể làm được.
Tạ Manh nhìn ba người thuộc danh sách fans phú hào trong truyện của mình, cảm thấy mình có chút đáng thương, một bộ truyện chỉ có ba người đọc tặng hoa, một trong số ba người đó còn chính là chồng trước của mình.
Đáng thương, quá đáng thương…
Lúc này Tạ Manh còn không biết, hai người còn lại chính là chị gái và em trai mình.
Tuy đã chắc chắn đến tám phần đây là tài khoản của Nguyên Tự, nhưng cũng không hoàn toàn có thể đảm bảo mười phần để cô có đủ can đảm đi chất vấn anh. Cho nên, Tạ Manh quyết định im lặng quan sát một thời gian.
Vì để có thể xác định được người này xem có phải là Nguyên Tự hay không, Tạ Manh đã thả một mồi câu.
Tối đến, cô thêm một câu vào phần tái bút trong chương mới: [Anh rể mua cho mẹ mình một chiếc nhẫn vàng ăn tết, anh rể nhà mình ngầu bá cháy!]
***
Nguyên Tự một bụng tức giận, ném điện thoại sang một bên mắng: "Anh mua quần áo cho cả nhà em, sao không nhắc đến một chút chứ?"
Tái bút một chữ cũng không thèm viết cho anh, tức chết rồi!!!
Nguyên Tự tức đến mức chương mới tối hôm đó cũng không thèm tặng hoa, hôm sau cầm thẻ đi thẳng đến tiệm trang sức, trong đầu suy nghĩ nếu không mua hai cái vòng tay bẳng vàng bản to thì cũng quá có lỗi với thân phận tổng tài Bằng Á này của mình rồi.
Nhưng sau một hồi ngẫm lại, Nguyên Tự đành từ bỏ: "Không được, nếu cô ấy cứ gợi ý một lần, mình lại đưa một lần như vậy, chẳng phải là sẽ bị phát hiện ra ngay sao?"
Nguyên Tự nhìn bộ quần áo vest nghiêm chỉnh đang mặc trên người, lại nghĩ đến trang web giống động ngôn tình thiếu nữ kia, anh từ bỏ ý định muốn mua vòng tay vàng.
Trưa hôm đó Tạ gia nhận được cặp vòng tay tình nhân bằng bạch kim có đính kim cương vụn, cực kỳ xịn sò và cao cấp, khiến ai nhìn vào cũng phải mê mẩn.
Chính vì có cái để so sánh nên hai chiếc nhẫn nhỏ của Lưu Xương Nghĩa bỗng trở thành hạt bụi. Lưu Xương Nghĩa cảm thấy xấu hổ, tự hỏi có phải quà mình đưa chưa đủ phải không?
Tạ Manh nhìn vòng tay cười giễu, đồng thời cũng an ủi người anh rể tốt bụng của mình: "Anh rể yên tâm đi, ba cái quà tết này quan trọng là thành ý. Anh có 10.000 tệ tặng cho mẹ em 2.000 tệ chính là có lòng. Còn người ta có khi có tới vài tỷ, hai cái vòng tay này chẳng qua như con bò rụng lông, như cây me rụng lá vậy đó, anh rể không cần để ở trong lòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!