Chương 34: (Vô Đề)

Editor: Vũ Kỳ

____________

Tạ Manh vừa dứt lời, Lâm Liên và Tạ Hưng Chí vẫn rất lịch sự gật đầu nói với mấy người Nguyên gia: "Chúng tôi đi trước, cái bánh kem này…" Ba người Tạ gia quay đầu nhìn chiếc bánh, mấy người trong phòng cũng nhìn vào chiếc bánh trên tay Tạ Hưng Chí.

Tạ Hưng Chí mỉm cười chất phác, nói: "Chúng tôi không phải người giàu có gì, bánh kem này… Mong các ngài vui lòng nhận cho!"

Vui lòng nhận cho?

Trong lòng Nguyên lão phu nhân bỗng rùng mình, nghe Tạ Hưng Chí đến cả câu "vui lòng nhận cho" cũng đã nói ra được, có thể thấy, Tạ gia thật sự tức giận.

Lâm Liên bước lên kéo Tạ Manh đi ra ngoài, Tạ Hưng Chí rất khách sáo mà nhìn bọn họ một cái, sau đó cũng xoay người đi.

Tạ gia không khóc không nháo, không đánh không mắng, ngược lại, điều đó càng khiến cho mấy người Nguyên gia khó chịu trong lòng.

"Ba." Nguyên Tự gọi một tiếng.

Bước chân Tạ Hưng Chí khựng lại, tuy chỉ mới nghe tiếng "Ba" này từ miệng Nguyên Tự chưa được mấy ngày, nhưng cảm giác vui vẻ như lúc đầu đã biến mất, hiện tại ông không bao giờ muốn nghe nữa.

Nhìn mấy người họ Tạ đi thẳng ra cổng chính, Nguyên lão phu nhân run rẩy đứng dậy gọi: "Thông gia."

Tiếng thông gia này khiến cho Lâm Liên và Tạ Manh dừng bước chân, hai người quay lại nhìn người phía sau. Khi vào cửa còn là người một nhà, mà lúc này, giữa bọn họ lại giống như có Sở hà, Hán giới¹.

Nguyên lão gia tử là người tốt, thật sự rất tốt.

Lâm Liên mỉm cười, nói: "Bà nội thông gia à, có lẽ là chúng tôi tới không đúng lúc, cho nên mới dẫn tới chuyện như hôm nay, khiến cho hai bên đều không thoải mái. Tôi có vài lời muốn nói, nếu lời này có đắc tội đến các ngài, mong ngài cũng đừng để bụng."

"Tuy là tôi không được học hành đàng hoàng, nhưng dù sao cũng là người đã có mấy chục năm kinh nghiệm sống, mặc dù không dám nói là có thể sáng suốt hơn so với bà đây, nhưng chúng tôi cũng biết đạo lý gọi là "Sống chết có số, giàu sang do trời"."

Nguyên Tự ngơ ngác nhìn Tạ Manh đứng ở cửa, hôm nay Tạ Manh ăn mặc vô cùng sắc sảo. Váy dài màu đỏ bó sát người, bên ngoài khoác một chiếc áo lông chồn, mái tóc dài xõa xuống bên vai, cứ như cô có thể sẽ biến mất bất cứ lúc nào giữa cái lạnh lẽo của mùa đông.

Tạ Manh rũ mắt nhìn mũi chân của mình, hàng lông mi dài run lên như chiếc quạt phe phẩy.

Rất nhanh thôi... Tạ gia sẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh, và những gì mà anh ngày nhớ đêm mong sắp thành hiện thực.

Thế nhưng không hiểu sao trong lòng anh lúc này lại vô cùng khó chịu, có chút gì đó luyến tiếc. Cái cảm giác luyến tiếc không thể hiểu được ấy càng khiến anh buồn rầu.

Mối quan hệ của anh và Tạ Manh dù sao cũng chỉ mới hòa hoãn được một tháng.

"Tiểu Tự cũng đừng trách bác lắm lời, đây là lời khuyên cuối cùng của bác trên danh nghĩa là mẹ vợ. Có vài lời nếu bác không nói ra sẽ cảm thấy không dễ chịu…"

Nguyên Tự hoàn hồn, chỉ thấy vẻ mặt của Lâm Liên vô cùng nghiêm túc. Bà nhìn anh, thần thái sáng ngời trong đôi mắt hoàn toàn trái ngược với ánh mắt dịu dàng thường ngày.

Anh nghe thấy Lâm Liên nói: "Cháu còn trẻ, mấy năm nữa cháu sẽ sớm hiểu được đạo lý "thế sự vô thường". Anh trai cháu ra đi đột ngột, lại ít nhiều có liên quan đến mình, cháu là một người có trách nhiệm cho nên vẫn luôn cảm thấy ray rứt. Nhưng mà, đã là số mệnh… thì không thể tránh được, số mệnh nó không có nói lý!"

Số mệnh không nói lý.

Những lời này lập tức nện vào đầu Nguyên Tự, làm cho anh cảm thấy choáng váng.

"Người tốt không sống lâu, tai họa một ngàn năm. Những chuyện như vậy, có thể tìm ai để nói rõ lý lẽ? Hôm qua bác đọc được một bài báo, có một thằng nhóc bị đánh gãy cả một cánh tay, cậu ấy mới phi ra đường lớn thì gây tai nạn cho người khác. Đáng nói là, giờ cánh tay kia coi như bỏ, lại còn phải bồi thường một khoản lớn cho người bị đâm, cháu nói họ phải tìm ai nói rõ lý lẽ bây giờ?"

"Còn chuyện của anh hai mình, cháu áy náy như thế cho thấy cháu là người tốt. Vẫn luôn tôn trọng chị dâu, chuyện gì giúp được chắc chắn sẽ giúp, chứng tỏ cháu rất có tâm. Nhưng mà… suốt mấy năm qua, Manh Manh nhà bác đã phải chịu nhiều ủy khuất, bác phải tìm ai để đòi công bằng bây giờ? Cháu chưa từng có ý muốn hại người, cũng chưa từng gây ra chuyện gì làm hại người khác. Cả đời này cháu giam mình trong ngục giam do chính mình tạo ra, rồi vài chục năm sau, cháu tìm ai để nói lý lẽ?

Số mệnh nó không nói lý, cậu ấy đã đi rồi, không phải ai hại chết cậu ấy, đây là chuyện "thế sự vô thường" làm cho người ta khổ sở bi thương. Mà cháu… cũng phải sống cuộc sống của mình, buông tha cho bản thân, buông tha cho những người bên cạnh. Nếu không, đừng nói là Manh Manh, vợ sau của cháu cũng không thể chịu đựng được điều này."

Lâm Liên tận tình khuyên bảo, không mang theo tâm tư nào khác.

Bà chân thành muốn Nguyên Tự được giải thoát, không phải bởi vì bà có tấm lòng Bồ Tát gì đó, mà là vì… tình cảm của Nguyên lão gia tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!