Editor: mixmimii
______________
Nguyên Tự thấy cô cười, cũng không nhịn được cười theo.
Nguyên Tự cười, Tạ Manh lập tức biến thành fan mẹ, khen ngợi: "Anh cười lên thật sự rất đẹp."
"Tôi biết." Nguyên Tự biết cô thích nhìn anh cười, cảm thấy rất vinh hạnh. Anh lại cười: "Em thích thế, đúng không?"
Tạ Manh gật đầu mê mẩn: "Thích! Tôi thích chứ, anh nên cười nhiều vào!"
Tuy tâm trạng Nguyên Tự rất vui vẻ, nhưng vẫn muốn cảnh cáo cô anh không phải người bán rẻ tiếng cười. Kết quả còn chưa kịp nói Lâm Liên ngồi đối diện đã tiếp lời: "Đúng đó, con cười lên đẹp lắm. Con cười một cái, tim này của mẹ cũng tan chảy hết cả rồi."
Tạ Hưng Chí gật đầu đồng ý: "Ba cũng thấy thế. Con rể nên cười nhiều hơn đi, con cười rất đẹp mà."
Nguyên Tự: "..." Gu thẩm mỹ của cả nhà này đều đồng lòng quá nhỉ.
Cả nhà đang ăn uống vui vẻ, lại thấy Dương Thu Tâm đi đến. Lâm Liên bĩu môi, biết Dương Thu Tâm lại đến khoe khoang.
"Ai, Tiểu Lâm à! Nhà em đã gọi món chưa? Bên chị vừa gọi món xong, có chút thời gian qua nói chuyện với em. Đại Hải nhà chị cái gì cũng tốt, chỉ là quá hào phóng, bạn gái nó thích ăn Phật nhảy tường nên gọi luôn một đĩa." Dương Thu Tâm tuy xót của nhưng lại cực kỳ đắc ý.
Lâm Liên bất ngờ: "Phật nhảy tường á? Là món đựng trong bình rượu màu vàng này đúng không? Món này đúng là ăn ngon thật đó chị, con rể em gọi luôn phần to nhất."
Dương Thu Tâm: Cái phần này chẳng phải là 6.000 tệ ư? (~20 triệu)
Dương Thu Tâm gượng cười: "Đĩa này chắc đắt lắm nhỉ?"
Lâm Liên thẳng thắn gật đầu: "Đắt chứ chị. 6.000 tệ đấy."
Dương Thu Tâm: "Số tiền lớn vậy cũng dám bỏ ra, hai vợ chồng trẻ các cháu vẫn nên chi tiêu tiết kiệm một chút."
Nguyên Tự khẽ nhíu mày nói: "Cháu nghĩ không cần tiết kiệm, vợ của cháu, cô ấy thích cái gì thì mua cái đấy."
Dương Thu Tâm: "... Cũng đúng thôi, cháu có tiền mà..."
Nguyên Tự gật gật đầu vô cùng hờ hững, không vì câu nói kia của Dương Thu Tâm mà ảnh hưởng đến tâm trạng.
Dương Thu Tâm vẫn không thắng được, khó chịu rời đi. Trước khi đi còn nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn, một bàn thịt cá này đắt tới mức nào đây trời?
Tạ Manh thấy Dương Thu Tâm cụp đuôi chạy về nói: "Dì Dương kia đúng là nhớ ăn không nhớ đánh¹. Lần trước lúc con kết hôn, dì ấy qua nói xe của Nguyên Tự là xe đi thuê, xong rồi đến lúc con dì ấy kết hôn, lại chạy khắp nơi khoe xe nhà dì ấy là xe mua. Cũng đã 50 tuổi rồi, sao lại trẻ con như thế chứ?"
"Haiz," Lâm Liên thở dài: "Những người như mẹ và dì ấy còn nhỏ không được học hành tử tế, cũng không biết những thứ đao to búa lớn. Mẹ cả đời đều dựa vào ba con, ông ấy mà làm tốt thì mẹ có thể ra ngoài hãnh diện. Đến lúc có con thì lại muốn khoe về con, nếu con cái biết phấn đấu, đương nhiên sẽ cảm thấy rất có mặt mũi. Dì Dương của con cũng thế, chỉ là bà thấy thích hơn thua, khi con nhỏ thì so thành tích, lúc con lớn hơn thì so đo công việc, con gái gả đi thì so đo con rể, con trai cưới vợ thì liền so vợ. Sau cùng thì cho dù là bà ấy hay mẹ cũng đều như nhau, cả đời cũng chỉ quanh quẩn trong một "vòng tròn" mà thôi"
Tuy không phải ai cũng yêu thích việc so sánh, nhưng con cái mà tốt thì tự nhiên sẽ cảm thấy nở mày nở mặt, cực kì tự hào. Cái gọi là "vòng tròn" kia, kỳ thật cũng chính là nói người nhà của mình.
Đối với đại bộ phận phụ nữ thời của bà mà nói, không có nhiều kiến thức, cũng không có nhiều tri thức. Từ nhỏ làm việc nông mà lớn, sau đó gả chồng, kết hôn, sinh con, sau khi sinh con đều một lòng một dạ lo nghĩ cho con cái. Thế giới xã hội ngoài kia đối với bà rộng lớn vô cùng.
Tạ Manh xấu hổ sờ sờ mũi đáp: "Con lúc nhỏ cũng làm mẹ mất mặt không ít nhỉ, xấu hổ quá."
"Không sao mà, nói gì thì nói chứ võ thuật của Manh Manh nhà mình đứng hạng nhất lúc bấy giờ đấy, lấy được bao nhiêu giải. Tuy học hành không tốt lắm nhưng cũng không có vấn đề gì." Lâm Liên nói xong lại cười: "Lại xem, con còn gả cho một người chồng tốt như thế này, con xem có ai không hâm mộ nhà mình đâu chứ?"
Nói đến hôn nhân của Tạ Manh, Lâm Liên lại nhớ lúc nãy Nguyên Tự nói về việc mua biệt thự, rồi nói tiếp: "Vừa rồi con nói như vậy, chắc hẳn làm dì Dương tức chết rồi, dù sao mấy năm nay mẹ cũng không thắng được bà ấy lần nào, hahaha ~ Sảng khoái quá, cảm ơn con rể nhé!"
Nguyên Tự sửng sốt, sau đó nghiêm túc trả lời: "Mẹ, con nói thật đấy, con muốn mua biệt thự cho ba mẹ."
Lần này, đến lượt chiếc đũa trong tay Tạ Hưng Chí rơi keng xuống đất một tiếng.
Tạ Manh trợn trắng mắt nói: "Anh đừng dọa bố mẹ, mặt họ tái mét hết rồi kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!