Chương 25: (Vô Đề)

Editor: mixmimii

Nguyên Tự từ phía sau đi đến chỗ Tạ Manh, rất tán dương cô: "Đánh hay lắm, để tôi báo cảnh sát."

Giang Nhã Tuyên vừa nghe thấy thế, vội đứng dậy nói: "Đừng, đừng báo cảnh sát."

Nguyên Tự không thể hiểu được, mắc gì bị cướp lại không được báo cảnh sát? Anh nhìn Giang Nhã Tuyên một cách kỳ lạ, Giang Nhã Tuyên đỏ mặt, sau đó tỏ vẻ rộng lượng nói: "Hai tên này còn trẻ như vậy, coi như cho họ một cơ hội nữa đi!"

Nguyên Tự lạnh lùng trả lời: "Nhưng bọn chúng mang dao!"

Mang dao nghĩa là gì chứ? Chính là rất có khả năng sẽ xảy ra án mạng ở đây đấy.

Dù sao ý kiến của Giang Nhã Tuyên đối với Nguyên Tự mà nói cũng không quan trọng, cho nên anh không ngần ngại báo cảnh sát, cảnh sát đến ngay lập tức áp giải hai tên cướp đưa đi, mấy người Nguyên Tự thì được gọi đi theo để làm bản tường trình cho vụ việc.

Báo cáo kết quả cũng phải mất một khoảng thời gian mới xong, Nguyên Tự chỉ có thể đưa Tạ Manh về trước.

Giang Nhã Tuyên ngồi ở đồn cảnh sát nghe 602 an ủi, biết những dấu vết về việc hẹn nhóm cướp trên mạng cũng đã được nó xóa hết nên không sợ bọn cướp chỉ điểm, chúng nó cũng không có cách nào tìm ra được cô, lúc ấy mới yên tâm hơn một chút.

Lần sau cũng chưa chắc đã có cơ hội tiếp xúc với Nguyên Tự, cho nên bây giờ cô chỉ có thể mặt dày đi theo anh quay lại bãi đỗ xe.

Nhìn Giang Nhã Tuyên ngập ngừng nhìn vào sườn xe, Tạ Manh ngồi phía sau cười nói: "Hiện tại cũng muộn rồi, chắc cũng không dễ gọi được xe, hay là kêu cô ấy lên xe đi."

Nguyên Tự liếc nhìn Tạ Manh, nghi ngờ gật đầu đồng ý. Tuy không biết Tạ Manh nói thế là có ý gì, nhưng anh cảm thấy chuyện nhỏ này cũng sẽ không gây ảnh hưởng gì lớn.

Giang Nhã Tuyên vừa nghe có thể lên xe ngồi, không do dự mở cửa ngồi vào ghế lái phụ. Tạ Manh cười khẩy, bà đây cũng chưa có chết đâu.

Song, cô cũng chỉ khinh thường nhìn cô ta một cái, rồi Tạ Manh hào hứng hỏi Giang Nhã Tuyên: "Cô gái, thế nhà cô ở đâu?"

Giang Nhã Tuyên vất vả lắm mới ngồi được lên xe, đang định vui vẻ trả lời, lại đột nhiên nhớ ra mới hồi nãy cô vừa nói với Tạ Manh là cô sống ở gần đây…

Nói cách khác, một là cô không được nói địa chỉ thật, hoặc hai là cô nói thật và phải thừa nhận ban nãy cô nói dối. Đảm bảo không chỉ muốn cô phải thừa nhận là lúc nãy nói dối, chắc chắn Tạ Manh còn chực chờ để hỏi cô đến chỗ này làm gì.

Cô ta chắc chắn là cố ý, cố ý giúp cô ngồi được lên xe, sau đó lại phải tự mình tìm cách xuống xe.

Nếu nhà gần đây vậy thì cần gì phải lên xe đi về làm cái quái gì chứ. Giang Nhã Tuyên bây giờ mới nhận ra, suýt chút nữa là tức đên ói máu.

Nguyên Tự nhíu mày, không kiên nhẫn gõ gõ vô lăng, Giang Nhã Tuyên hoàn hồn, nghĩ đến khu vực này cô cũng không hiểu rõ. Buổi sáng thấy gần nhà trẻ này có một tiểu khu, cô cũng biết tên chỗ đấy.

Thế nên, Giang Nhã Tuyên chỉ có thể run rẩy nói ra tên cái tiểu khu nhà Tạ Manh.

Nguyên Tự nhướng mày liếc nhìn Giang Nhã Tuyên một cái, cũng không nói thêm gì, quay đầu xe, đi chưa đến 2 phút đã đưa cô an toàn đến cổng của tiểu khu.

Ở tiểu khu này của Tạ Manh, từ 5 giờ xe buýt đã giảm còn mỗi tiếng có 1 chuyến, chạy đến 7 giờ thì ngừng. Xe buýt buổi đêm thì 9 giờ mới bắt đầu chạy, bất quá chỉ cần chịu khó chờ là được.

Giang Nhã Tuyên xuống xe, Tạ Manh còn hào hứng hỏi: "Thật trùng hợp quá đi! Nhà mẹ tôi cũng ở trong khu này đấy. Khu này cũng đã cũ rồi, cô còn thuê ở đây làm gì?"

Giang Nhã Tuyên nghiến răng nghiến lợi trả lời: "Vì, tôi, thích, yên, tĩnh!"

"Chậc chậc!" Tạ Manh lắc đầu nói: "Cô thật là…. Còn cố ý tìm chỗ ở xa công ty như vậy nữa chứ, nhưng mà có thể cô không biết đó thôi, khu này cũng không yên tĩnh lắm đâu. Bên cạnh là nhà trẻ, đầu đường là trường trung học, đằng kia còn có một trường cao đẳng."

Giang Nhã Tuyên: "..... Bầu không khí rất tốt."

Tạ Manh cười ha hả: "Lý do cũng hay đó, tôi hít cái bầu không khí này cũng lớn lên được tới đại học mà."

Nguyên Tự: "..... em vẫn là nên im đi." Cái trường học kém cỏi đấy mà em cũng không biết xấu hổ đem ra khoe với người ta.

Giang Nhã Tuyên nhìn xe từ từ chạy đi, vội vàng lấy di động ra tra tuyến xe buýt, khu vực này quá xa, có bắt xe cũng không có ai tới đón.

Chờ xe đi xa rồi, Nguyên Tự mới cười hỏi: "Sao em không trực tiếp vạch trần cô ấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!