Edit: Vũ Kỳ
Nguyên gia có ba người con trai, con cả là Nguyên Trạch Hạo, con thứ hai là Nguyên Trạch Vũ, con thứ ba Nguyên Trạch Tường.
Trong đó, Nguyên Trạch Hạo cùng Nguyên Trạch Vũ đều ở độ tuổi có thể biết được vận mệnh của mình, cũng đều đã thành gia lập nghiệp. Chỉ có Nguyên Trạch Tường là do ông nội Nguyên lúc về già còn có con, vừa mới mới vừa tròn 30, chính là thời điểm bắt đầu của đàn ông.
Nguyên Trạch Tường này cũng tương đối đặc biệt, anh không thích thừa kế công ty, vào năm 20 tuổi đã tự mình đi du lịch khắp nơi trên thế giới. Tính cách còn cực kỳ tốt, kiểu người ôn nhu khi cười rộ lên sẽ mang theo tia ấm áp.
Tạ Manh lựa chọn Nguyên Trạch Tường làm đối tượng "ngoại tình", là có lý do.
Đầu tiên, Nguyên Trạch Tường tính tình tốt, ngay cả khi bị mình quyến rũ, hẳn là cũng sẽ không đánh nhau với mình. Nếu là con cả Nguyên gia, người này nhất định sẽ động thủ đó!
Tiếp theo, người đàn ông biết mình bị cắm sừng chắc chắn sẽ không thể nào nhịn xuống được, huống chi người cắm sừng anh lại là chú nhỏ của anh.
Cuối cùng, lý do lớn nhất khiến Tạ Manh lựa chọn Nguyên Trạch Tường là bởi vì, Nguyên Trạch Tường là nam hai trong《 Cô vợ chạy trốn của tổng tài bá đạo 》. Nam hai này cũng không ít lần bắt nạt cô, cho nên cô muốn trả thù.
Nguyên Trạch Tường nới lỏng cà vạt, mở cửa nhìn thoáng qua phòng ngủ của mình. Sau đó mặt không biểu cảm mà đem cửa đóng lại, hắn đứng ở trước cửa phòng ngủ của mình, đầu tiên là vẻ mặt dại ra, sau đó là vẻ mặt mơ màng, tiếp theo hít sâu một hơi.
ĐM ĐM ĐM!!! Ông đây vẫn còn muốn ăn bám cháu trai của mình đó!!!
Nguyên Trạch Tường đột nhiên lại mở cửa, cô gái nằm trên giường kia quả nhiên là Tạ Manh.
"Cô đang làm gì vậy?" Nguyên Trạch Tường tức giận vọt vào trong, nhỏ giọng quát cô.
Hai bàn tay Tạ Manh đan vào nhau, yên phận để ở trên bụng, cả người thành một chữ nằm (). Mặc một chiếc áo lông dài màu đỏ, chân váy bút chì màu đen, trên chân mang một đôi giày thịnh hành năm nay.
Bộ dáng lúc này của cô thật giống như sắp anh dũng hy sinh, nhưng miệng lại nói: "Chú nhỏ à, cháu đang câu dẫn chú đó!"
Nguyên Trạch Tường: "..." Chú rất cám ơn cháu nha!
Nguyên Trạch Tường một lời khó nói hết mà nhìn cơ thể tràn đầy bài xích của cô, khó khăn hỏi: "Cái kia... ít ra cũng đâu nhất thiết phải... trùm kín mít... như vậy đâu?"
Nhìn bộ quần áo đó, trên cổ còn choàng khăn... thiếu chút nữa là chỉ còn lộ ra hai con mắt. Cô mẹ nó lần đầu tiên câu dẫn người khác sao? Có khả cô không đó?
Tạ Manh khiếp sợ nhìn hắn: "Nếu không... cháu cởi bớt một cái ra?"
Nguyên Trạch Tường lại hít vào một ngụm khí lạnh: "Xem ra cô còn rất nghiêm túc. Tạ Manh à! Cô thử nghĩ xem chút nữa Nguyên Tự trở về, cô nên nói sao với nó đây?"
Tạ Manh đứng dậy, cũng bực bội mà nói: "Anh ta dữ như vậy, cháu dĩ nhiên không dám nói gì nha! Nhưng mà cháu cảm thấy, rất có khả anh ta sẽ tìm chú nói chuyện trước đó!"
Nguyên Trạch Tường: "..." Ông đây vậy mà cảm thấy có chút đúng.
Tạ Manh lại hỏi hắn: "Chú nhỏ à, chúng ta đều đã là loại quan hệ này, không bằng..."
Nguyên Trạch Tường phát điên mà nhìn cô mắng: "Ai cùng cô loại quan hệ này chứ? Tôi con mẹ nó lần này trở về mới gặp cô lần đầu tiên có được không? Chúng ta còn chưa biết nhau quá một tháng đâu!!!"
Vậy sao chú đối với Giang Nhã Tuyên cũng không khách khí như vậy đi!
Tạ Manh lẩm bẩm mà ngồi dậy, vừa cắn móng tay vừa hỏi: "Vậy thì... chúng ta làm thật đi?"
"Ai ui tôi chịu thua." Nguyên Trạch Tường tóm lấy cô, nói: "Cô vẫn nên cút ra ngoài cho tôi!"
"A!!!" sức Tạ Manh không lớn bằng hắn, bị kéo dài tới cửa, Tạ Manh hô to: "Chú thả cháu ra mau, chú muốn làm gì?"
Nguyên Trạch Tường thật sự hạn hán lời rồi: "...... Tôi là đang ném cô ra ngoài, cô đừng có mà la lên giống như tôi đang kéo cô vào như vậy."
Tạ Manh: "...... cháu không muốn đi đâu, lúc này mà ra thì mất mặt lắm đó."
"Cô cút nhanh!" Nguyên Trạch Tường đối với Tạ Manh đang làm trò vẻ mặt hung hăng đóng sầm cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!