Edit: Vũ Kỳ
____________
Nếu có chút ngoài lề chuyện tình yêu thì cũng chỉ viết làm thế nào để làm tan chảy tim của đậu nhỏ Nguyên Tư Lập hay sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của nam chủ ra sao.
Thật ra cũng có nói đến một chút chuyện nam chủ từ nhỏ đã không bằng anh trai Nguyên Lập, mãi đến khi Nguyên Lập qua đời mới có thể thừa kế công ty. Lớn lên trong cái bóng của anh trai mình, cho nên nam chủ mới trở thành bộ dáng lạnh lùng như hiện tại.
Nhưng trên thực tế, sống ở Nguyên gia hai năm, ở chung với Nguyên lão gia tử cũng gần ba năm, Tạ Manh có thể vô cùng khẳng định nói rằng: địa vị của Nguyên Tự ở Nguyên gia không thấp một chút nào, mọi người rất yêu thương anh ta. Loại yêu thương này không hề liên quan đến lợi ích, dĩ nhiên cũng không có chuyện bởi vì Nguyên Tự hiện giờ là trụ cột gia đình mà mới yêu thương anh.
Mặt khác, công ty khoa học kỹ thuật Bằng Á của Nguyên gia là nhờ qua tay Nguyên Tự mới có thể bước vào top 10, năng lực đã quá rõ ràng khỏi phải nói, chắc chắn đã vượt xa Nguyên Lập.
Có thể thấy lý do được nhắc đến trong truyện không đúng lắm. Nếu vậy thì điều gì đã khiến Nguyên Tự trở nên bí hiểm, vô tình như vậy?
Đương nhiên, Tạ Manh cũng không thèm quan tâm, thậm chí không muốn biết. Thay vào đó cô lại tò mò thái độ của Đào Nhã Nhân hơn. Ở tang lễ hôm đó, thái độ của Đào Nhã Nhân đối với Nguyên Tự rất kỳ quái. Chính là không thích, thậm chí có chút chán ghét.
Trước kia mỗi lần Đào Nhã Nhân đưa con trai đến Nguyên gia đều là đưa đến liền đi, cho nên Tạ Manh không phát hiện ra.
Bất quá, nói thật thì chuyện này đối với Tạ Manh cô cũng không có liên quan gì. Tuy là tò mò, Tạ Manh cũng không rảnh mà tìm hiểu.
Nguyên Tự bên cạnh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn chọn không tránh đi mà là đi lên chào hỏi Đào Nhã Nhân: "Chị dâu, em tới đón thằng bé."
Đào Nhã Nhân ừm một tiếng, gật đầu xem như trả lời.
Nguyên Tự nhìn đứa nhỏ bên cạnh cô ta, nhóc con nghe thấy giọng nói của Nguyên Tự, từ trên sô pha đứng dậy.
Tạ Manh liền thấy rõ bộ dáng hiện tại của Nguyên Tư Lập, nhóc con gương mặt tròn tròn mũm mĩm, trên đầu đội chiếc mũ họa sĩ, mặc một bộ tây trang nhỏ phong cách cổ. Nhóc quật cường đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Nguyên Tự, há miệng thở dốc, sau đó lại gắt gao khép lại.
Bộ dáng đáng thương vô cùng, khóe mắt dường như còn mang theo nước mắt.
Tạ Manh đứng phía sau Nguyên Tự, trong lòng không chút gợn sóng. Cô biết Nguyên Tư Lập hiện tại chắc chắn rất thương tâm, nhưng có liên quan gì tới Tạ Manh cô đâu?
Nói ra có thể mọi người sẽ không tin, Tạ Manh khẽ cười trong lòng, ở Nguyên gia, người ăn hiếp cô thảm nhất ngoại trừ Giang Nhã Tuyên thế nhưng lại chính là thằng nhóc quậy phá này.
Tuy thằng nhóc này không làm được chuyện lớn gì, nhưng lúc ấy nổi lên thật đúng là làm cho người ta đau đầu.
Tiểu yêu quái này ở Nguyên gia tác oai tác oái, đừng thấy nó nhỏ mà nghĩ có thể đánh bại nó.
Nguyên Tự cúi đầu nhìn Nguyên Tư Lập đáng thương, lại nghĩ đây là đứa con duy nhất của anh trai, trong lòng khó tránh khỏi khó chịu. Tuy nhiên nếu đã đi tới bước này rồi, cũng không thể nhân nhượng Đào Nhã Nhân thêm nữa.
Cho nên ngoại trừ việc phải tự mình kiên cường hơn cũng không còn biện pháp nào khác. Nguyên Tự duỗi tay sờ đầu mình nói: "Tư Lập, chú nhỏ đến đón cháu về nhà đây."
Nghe xong câu này, Nguyên Tư Lập chẳng những không vui vẻ, hai viên đậu nơi khóe mắt kia rốt cuộc cũng rơi xuống, nơi đó đâu phải nhà nhóc, nhà nhóc chính là nơi có mẹ bên cạnh!
Nguyên Tư Lập từ nhỏ đã lớn lên trong vô vàn tình yêu thương, tính tình cũng bởi vì được cưng chiều mà vô cùng cao ngạo. Tuy biết mẹ của nhóc đã không cần nhóc nữa, nhưng lúc nghe Nguyên Tự nói, nhóc khụt khịt nói với Đào Nhã Nhân bên cạnh: "Mẹ hiện tại có muốn suy nghĩ lại việc dẫn con theo không?"
Rõ ràng là năn nỉ người ta, nhưng lời nói ra lại mang theo hai phần kiêu ngạo.
Đào Nhã Nhân cũng đã tập mãi thành thói quen, cô che miệng xoay đầu, con trai cô cũng không bỏ được, nhưng mà... cô mệt mỏi...
Chỉ cần nhìn nó là lại nhớ tới Nguyên Lập. Càng không cần phải nói nếu dẫn theo nó đến Phương gia.
Nguyên Tư Lập thấy Đào Nhã Nhân thậm chí còn không thèm nhìn mình, giọng nói run rẩy: "Con đi rồi, mẹ sẽ không bao giờ muốn nhìn thấy con nữa?" Lần này, khí thế kiêu ngạo lại có thêm phần uy hiếp.
Thấy mẹ của mình vẫn nhất quyết không chịu quay đầu lại nhìn mình, Nguyên Tư Lập cuối cùng cũng chịu thua, ngồi lại trên sô pha ngẩng đầu khóc lớn: "Cho con đi cùng cũng với mẹ đến chỗ chú Phương có được không? Con sẽ ngoan mà, mẹ ơi..."
Một tiếng "mẹ ơi" mang theo thê lương cũng mang theo tuyệt vọng, mọi người bên cạnh đều lập tức cảm thấy trong lòng nhói lên. Đứa nhỏ cuối cùng vẫn nhận thua, khí thế kiêu ngạo cũng không chiến thắng được nỗi sợ hãi khi sắp bị bỏ rơi.
Hai tay Tạ Manh đút túi, trong lòng tuy rằng không có nhiều gợn sóng, nhưng cũng không thể không nói, thì ra khi tới đón thằng nhóc chính là dạng tình cảnh này à! Trong mơ Tạ Manh cũng không có đi cùng Nguyên Tự tới đón nó, Nguyên Tự lúc ấy cũng không sống ở Nguyên gia, đứa bé này là anh trực tiếp đón xong liền dẫn về chung cư phía tây kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!