Chương 16: (Vô Đề)

Quả nhiên Tạ Manh vẫn còn ở sô pha, ánh đèn trong phòng khách đã tối đi, Tạ Manh vẫn ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích, mái tóc sau lưng rối tung. Khung cảnh phòng khách trong bóng tối nhìn không rõ lắm, nhưng nương theo chút ánh sáng mỏng manh, Nguyên Tự thấy Tạ Manh ngồi đưa lưng về phía anh, vẫn không cử động.

Nguyên Tự vốn định bước chân đi ra đột nhiên dừng lại, bầu không khí này không đúng lắm nha! Vậy mà lại… có chút đáng sợ!

Trong lòng vốn đã có hơi dựng lông tơ, đột nhiên, Nguyên Tự nghe thấy Tạ Manh run rẩy bả vai phát ra tiếng cười "Khặc khặc khặc" quái dị. (T vừa mới đọc truyện ma về hề câm, tên hề đó cũng cười gần giống vậy, t muốn khóc quá đi ngao ngao ngao)

Tiếng cười kia khẽ vang lên trong phòng khách tối tăm, liền trở nên âm trầm hơn hai phần.

Nguyên Tự: "…" Không lẽ là người khác nhập?

Sau khi Nguyên Tự nghe được Tạ Manh khặc khặc khặc cười xong, lại nghe cô dùng loại giọng nói lạnh băng của mẹ kế công chúa Bạch Tuyết mà cười nói: "Thỏ con, ngươi chết chắc rồi."

Tạ Manh nới lỏng gân cốt, sau đó ngẩng đầu cười to ha ha ha ha ha, nói: "Chết dưới tay ta…"

Tiếng cười của cô sau khi nhìn thấy Nguyên Tự đứng phía sau mình thì đột nhiên im bặt, cô chớp chớp mắt to, đem nửa câu sau ôn nhu mà nói ra: "Ta sẽ khiến cho ngươi nhận ra là ta quan tâm săn sóc ngươi thế nào."

Sau đó cô giật mình đứng dậy nhìn Nguyên Tự, ai nha một tiếng nói: "Chồng à, anh sao lại đứng ở chỗ này? Tôi bây giờ mới thấy, thật là làm tôi sợ muốn chết. Nửa đêm nửa hôm, người dọa người sẽ hù chết người á nha! Sợ wá sợ wá! Tôi vẫn là nên đi ngủ trước đây!"

Nguyên Tự: "…" Rốt cuộc là đang nói lộn xộn cái quái gì vậy!

***

Từ phía bắc Phụ Thành đi đến phía nam tốn khoảng 40 phút.

Hôm nay là ngày đi đón Nguyên Tư Lập, lúc Nguyên lão phu nhân đưa bọn họ ra cửa còn nói với Nguyên Tự: "Không cần miễn cưỡng, cũng đừng nói vấn đề gì khác, đem đứa nhỏ về tới là tốt rồi."

Nguyên Tự gật đầu đồng ý rồi nắm cổ áo sau của Tạ Manh lôi ra cửa.

Tạ Manh thật sự suy sụp tam quan: "Vì sao đón nó mà tôi cũng phải đi chứ? Nguyên Tự, có phải anh yêu tôi rồi đúng không? Rời khỏi tôi một giây sẽ không sống nổi hả?"

Nguyên Tự: "Câm miệng!"

Đương nhiên, đây chỉ là đùa vui, bọn họ cuối cùng vẫn là cùng nhau xuất phát đi đón đứa bé.

Tạ Manh ngồi trên ghế phụ, cô khẩn trương mà sờ sờ tóc trên đầu mình, sau đó hỏi Nguyên Tự: "Nhìn tôi như vậy, có xíu khí thế thím nhỏ nào không?"

Nguyên Tự một bên nghiêm túc lái xe, một bên điều khiển hộp số liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó rất kỳ quái hỏi: "… Khí thế thím nhỏ là khí thế gì?" rõ ràng anh biết câu trả lời kế tiếp của Tạ Manh có thể sẽ làm anh không quá hài lòng, hay nói cách khác sau khi anh nghe xong đáp án sẽ không còn từ nào để nói nổi, nhưng anh vẫn tò mò. Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, đúng là nghe không biết mệt mà!

"Khí thế chanh chua." Mấu chốt ở chỗ, lúc Tạ Manh nói ra những câu vô liêm sỉ như vậy, lại cực kì nghiêm túc.

Nguyên Tự: "…" Ha, cảm ơn cô đã nói cho tôi biết.

Nguyên Tự không thèm để ý cô nữa, tiếp tục lái xe.

Tạ Manh không nghe được câu trả lời của anh, liền nhàm chán mà lấy di động ra chơi game. Nguyên Tự vốn cũng không muốn quản cô, nhưng trò Tạ Manh chơi không biết là trò chơi quỷ gì, mỗi khi cô ấy chơi thua, di động liền sẽ phát ra tiếng cười máy móc vô tình: "Ha ha ha ha ha, bạn đã ngủm củ tỏi!"

Cứ coi như giọng nói máy móc vốn dĩ lạnh băng như vậy, nhưng mà không biết vì sao Nguyên Tự từ giọng nói lạnh tanh này nghe ra một tia trào phúng.

Sự thật chứng minh, linh cảm kia của anh vẫn có điểm đúng, mấy lần tiếp theo, nó không ngừng vang lên:

Ha ha ha ha ha, bạn đã ngủm củ tỏi!

Ha ha ha ha ha, bạn lại ngủm củ tỏi!

Ha ha ha ha ha, bạn tiếp tục ngủm củ tỏi!

Nguyên Tự nghe đến thiếu kiên nhẫn, nhịn không được hỏi cô: "Cô chơi cái gì thế? Từ ngữ còn rất phong phú?" Một từ chết thôi, mà cái máy hỏng này có thể nói rất nhiều lần.

Tạ Manh cũng thở dài nói: "Đúng vậy! Tôi cũng đã bị nó châm chọc hai ngày."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!