Edit: Vũ Kỳ
Beta: Greyin
_______________
Tạ Manh cắn cắn môi, vừa rồi đột nhiên cô cảm thấy bị mất thăng bằng là thật, nhưng loại chuyện này có giải thích cũng không ai tin. Nếu đã giải thích không ai tin, vậy thì cứ dứt khoát nhận đi cho xong
Vì vậy, cô lớn tiếng nói: "Tôi đang câu dẫn anh đó! Thế nào? Có cảm giác gì không?"
Nguyên Tự lúc ấy thật muốn bịt cái miệng nhỏ này của cô lại, tức giận: "Câu dẫn thì cũng nên đổi chỗ khác đi chứ!"
Tạ Manh kinh hãi: "Anh thật sự bị câu dẫn à?"
Trong lòng Nguyên Tự vừa tức vừa buồn cười, vậy mà lại cảm thấy bộ dáng vô lại này của cô có chút đáng yêu, nhưng cũng chỉ một chút chứ không hơn. Kiểu con gái đáng yêu trên đời này rất nhiều, Tạ Manh lớn lên xinh đẹp chính là ưu thế trời sinh. Bất quá trong một cuộc hôn nhân, nếu chỉ dựa vào giá trị nhan sắc của đối phương thì căn bản là không thể giữ được.
Anh và Tạ Manh có muốn thử hòa hợp cũng chưa bao giờ là gu thẩm mỹ của đối phương, bởi vì sinh hoạt bất đồng mà sinh ra va chạm.
Mỗi cặp vợ chồng trên đời này đều phải có sự hoà hợp. Nhưng có một số người, trời sinh là không thể hoà hợp với nhau được.
Thời điểm anh và cô vừa mới kết hôn, hai người bọn họ liền biết bọn họ không hợp. Cho nên, anh chưa từng thử hoà hợp hoặc tìm hiểu. Anh không biết nếu lúc ấy thử tìm hiểu thì kết quả sẽ thế nào? Chẳng qua lúc đó anh nghĩ cũng không muốn nghĩ.
(1) Hòa hợp (từ gốc là ma hợp hoặc ): quá trình trải qua một khoảng thời gian sống hay tiếp xúc làm việc cùng nhau, dần dần thích ứng lẫn nhau
Cho nên, Nguyên Tự rất đúng lúc mà đánh vỡ bầu không khí màu hồng nhạt xung quanh hai người: "Cái ngã này cũng là vì ly hôn?"
Tạ Manh ha hả cười: "Ách… Ngã một cái cũng không có khả năng sẽ ly hôn được."
Nguyên Tự gật gật đầu: "Cô biết thì tốt, sau này cố gắng nhiều một chút."
Tạ Manh che mặt đứng dậy, sau đó nói thầm một câu: "Mắc cỡ muốn chết." Tiếp theo liền ngượng ngùng mà chạy như bay đi.
Nguyên Tự bị cô làm cho ghê tởm một phen: "…" Cho nên, ngày mai cô lại có âm mưu gì nữa đây?
***
Ngày thứ ba…
Nhìn thịt Đông Pha, cá sóc, canh cải trắng cùng phật nhảy tường trước mặt, Nguyên Tự khoanh tay trước ngực, anh tự cảm thấy mình thật bình tĩnh.
Thịt Đông Pha của Tương Tịch béo mà không ngán, vào miệng sẽ tan ngay; cá Sóc ngoài giòn trong mềm, hòa với hương vị của cà chua chính là gãi đúng chỗ ngứa. Canh cải trắng càng không cần phải nói, món ngon nhất Tương Tịch, canh màu trà, đồ ăn như hoa tươi. Phật nhảy tường là món ăn cao cấp và mắt nhất Tương Tịch, nước dùng phải hầm trong xuyên suốt ba ngày, một phần phật nhảy tường một người ăn cũng có giá lên tới 688 tệ. (Khoảng 2,3 triệu vnđ)
Có thể thấy bàn đồ ăn trước mắt này hương vị rất tốt, giá cả cũng không hề rẻ
Nguyên Tự cầm chiếc đũa, bưng hộp cơm xốp trong tay, nói: "Ngày mai để trở lý của tôi đi mua đi!"
Tạ Manh ăn nhanh như bay, một ngụm cơm lớn, một đũa cá sóc, kèm với một ngụm phật nhảy tường. Oa, mỹ vị.
Đáng tiếc, người đàn ông đối diện đối với thịt cá ăn ba ngày liên tục cảm thấy thật vô vị.
Giơ chiếc đũa trong tay, cũng không biết nên xuống tay chỗ nào. Đối với việc cô vợ phía đối diện tới công ty ăn cơm, anh dường như đã tiếp thu đến mức cảm thấy đây là việc đương nhiên.
"Người có tiền thật tốt."
Cô gái đối diện đột nhiên cảm khái, Nguyên Tự buông đũa nhìn về phía cô. Tạ Manh là một người rất giỏi ăn nói, có đôi khi rõ ràng là một chuyện sai rành rành cũng có thể bị cô tẩy thành trắng. Cho nên đối với việc Tạ Manh nhất thời cảm khái, anh cũng rất nể tình buông đũa nghiêm túc lắng nghe.
Quả nhiên, Tạ Manh cầm chiếc đũa trong tay nhẹ chỉ vào chén phật khiêu tường nói: "Chén này tôi mua hơn 2000, canh cải trắng tôi mua 1800, cá sóc rẻ hơn, chỉ hơn 400, còn có thịt Đông Pha hơn 300. Bữa ăn này tốn của tôi hơn 5000 tệ (~16 triệu). Anh lại còn chọn tới chọn lui, không phải chỉ mới ăn có ba ngày thôi sao? Có cần phải khó chịu như vậy không?"
Nói thật, mấy món này cũng không đến mức ăn không vô, bất quá đây vốn dĩ đều không phải là món Nguyên Tự thích, hơn nữa đã ăn ba ngày, anh chính là không muốn ăn, vì sao anh lại phải ủy khuất mình phải ăn chứ? Mỗi ngày anh đều kiếm được vài cái 5000 đó! Anh có thể ăn món mình muốn ăn mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!