Chương 9: (Vô Đề)

Ly Châu bị tiếng gà gáy vang dội đ.á.n. h thức..... Tiếng quỷ gì thế này?

Nàng mờ mịt mở mắt.

Đập vào mắt là màn trướng lụa quả trám màu khói, lòng bàn tay s* s**ng giường, xúc cảm mịn màng, hình như là vải gấm Thục.

Nhưng nhìn kỹ lại, vỏ chăn màu đỏ hoa trà, ga trải giường lại màu xanh vỏ cua.

Cái kiểu phối màu đỏ lòm xanh lè này, quả thực chẳng có chút thẩm mỹ nào.

Lại nhìn quanh bốn phía.

Trong phòng, không thấy sách lụa điển tịch đâu.

Ngược lại có những chiếc bàn sơn mài, bàn trang điểm, bình phong cực kỳ hoa mỹ tinh xảo, tuy không đồng bộ, nhưng lại nhét đầy gian phòng ngủ không tính là lớn, vàng son lấp lánh.

Một lúc lâu sau.

Ly Châu ngồi thẫn thờ trên giường chợt nhớ lại.

Tập kích đêm, truy sát, lá đỏ, xác c.h.ế.t, còn có...

Tên trùm thổ phỉ có khuôn mặt giống hệt Bùi Dận Chi.

Hắn nói, hắn tên là Bùi Chiếu Dã.

Ly Châu bật dậy.

Không màng đến cơn đau nhức toàn thân và vết thương kiếm c.h.é. m chưa lành trên chân, nàng vội vàng xuống giường, phát hiện y phục của mình cũng đã bị người ta thay, đổi một bộ quần áo mới sạch sẽ thơm tho.

Nhưng lúc này đã không còn tâm trí để ý chút vấn đề nhỏ này.

Trên giá áo treo một bộ váy áo, Ly Châu mơ hồ mặc vào, cầm lấy cây gậy chống không biết ai để bên cửa, mở cửa phòng.

"Trường Quân! Sao ngươi lại ở đây!"

Ly Châu không dám tin vào mắt mình.

Trường Quân vậy mà bị người ta trói vào cột dưới hành lang!

Nàng vội vàng chạy tới cởi trói cho hắn: "Ai trói ngươi!? Vết thương của ngươi..."

"Đúng là một lũ trộm cướp vô liêm sỉ!"

Trường Quân giật phăng miếng vải bịt miệng, giận dữ mắng: "Bọn chúng dám nói người là phu nhân Trại chủ tương lai của bọn chúng, không cho thần vào phòng người, còn trói thần ở đây cả đêm!"

Trường Quân tuy trúng tên nhưng không mất quá nhiều máu, nên vết thương nhẹ hơn Ly Châu.

Đêm qua rút mũi tên, băng bó vết thương xong thì không ngừng nghỉ đến tìm Ly Châu.

Nào ngờ vừa đến cửa phòng Ly Châu thì thấy ba người kia cùng đi ra, cô gái tên Đan Chu kia chẳng nói chẳng rằng đã trói hắn lại!

"Công chúa, nơi này là hang ổ trộm cướp, không nên ở lâu..."

Ly Châu ngó nghiêng một chút, thấy trời chưa sáng hẳn, bốn bề vắng lặng, kéo Trường Quân trở lại phòng trong.

Đóng cửa lại, Ly Châu trầm ngâm giây lát, nghiêm mặt nói: "Chúng ta e là không đi được."

Trường Quân cuống lên: "Tại sao? Tên trộm cướp kia to gan lớn mật, đêm qua thần đến thấy có người khiêng rượu, sợ là định làm tiệc cưới thật đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!