Chương 8: (Vô Đề)

Hắn nhẩm lại cái tên này trong lòng.

Chính xác mà nói, người này tên Bùi Thiệu, tự Dận Chi. Người thân thiết thường gọi tên tự, nàng mở miệng là gọi Bùi Dận Chi, chắc hẳn quan hệ không tầm thường.

Chỉ có điều...

Phong thần tuấn lãng? Tài hoa hơn người?

Hai từ này, cái đồ ch. ó Bùi Dận Chi xứng với từ nào?

Hắn lẳng lặng nhìn Ly Châu.

"Ồ? Cô nương có quan hệ gì với hắn?"

Hắn thực sự quen biết Dận Chi!

Hốc mắt Ly Châu lập tức trào nước mắt.

Từ đêm qua đến giờ, Ly Châu đã dạo qua quỷ môn quan mấy lần, lúc này gặp được người quen biết Bùi Dận Chi, chẳng khác nào vớ được cọng rơm cứu mạng.

Cho dù nàng biết, Bùi Dận Chi lúc này vẫn chưa biết nàng.

Nhưng dù không quen biết, Ly Châu cũng tin rằng, Bùi Dận Chi sẽ không bỏ mặc một cô gái rơi vào tay trộm cướp, chàng nhất định sẽ cứu nàng.

Nước mắt lã chã rơi xuống, Ly Châu vừa lau nước mắt vừa nói: "Ta và chàng..."

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Bùi Dận Chi sẽ cứu nàng, nhưng tên trùm thổ phỉ khó dây dưa trước mắt này thì chưa chắc.

Nếu nàng nói thật, mình chỉ quen biết Bùi Dận Chi, ngoài ra không có quan hệ gì khác, thậm chí Bùi Dận Chi còn chẳng biết nàng, liệu hắn có chịu phái người đưa nàng đi không?

"Ta là vị hôn thê của chàng."

Trong vòng hai nhịp thở, Ly Châu bịa ra một thân phận.

Người nọ đưa tay che nửa khuôn mặt, hổ khẩu che mũi, bật cười ngắn ngủi đầy vẻ trêu chọc.

Ly Châu cuối cùng cũng phát hiện ra tại sao nàng cảm thấy người này quen quen.

Tuy mặt nạ che mất hơn nửa khuôn mặt hắn, chỉ lộ môi mỏng và cằm, nhưng Ly Châu vẫn nhận ra một hình bóng quen thuộc.

Hắn cười lên trông hơi giống Dận Chi.

Khác ở chỗ, nụ cười của Bùi Dận Chi ấm áp, dịu dàng, thâm tình.

Còn người này cười lên thì phóng khoáng tùy ý, lại có vài phần cợt nhả, thậm chí còn có chút tà khí khó nhận ra.

Hắn có phải là họ hàng của Bùi Dận Chi không?

Tim Ly Châu đập thình thịch, phát hiện mình chưa từng cân nhắc đến khả năng này.

Nàng chỉ biết Bùi Dận Chi là con trai chi thứ hai của Bùi gia, chi cả có một đường tỷ, ngoài ra, chưa từng nghe chàng nhắc đến còn có anh chị em nào khác..... Hay là vì đối phương làm trộm cướp, nên chàng mới tránh không nhắc tới?

Cũng không phải là không có khả năng này.

Ly Châu chột dạ một chút.

Nhưng lời nói dối đã thốt ra, giờ muốn sửa lại là không thể nào, nàng chỉ có thể kiên trì, đối diện với nụ cười không rõ ý tứ của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!