Chương 47: (Vô Đề)

Đêm đông, hương hoa mai trắng thoang thoảng lan tỏa trong sân.

Chiếc đèn lồng treo chữ "Đàm"hắt ánh sáng lên bậc thềm phủ đầy tuyết. Vị công t. ử thế gia khoác áo lông cáo trên vai đi xuyên qua hành lang, từ xa đã nghe thấy tiếng mũi thương xé gió vun vút.

"Nhị thúc thật có nhã hứng."

Giọng hắn lạnh lùng xa cách.

"Đây là trận tuyết đầu tiên trong năm của quận Uyển, nhưng ở Nhạn Sơn tuyết đã rơi liên tục ba bốn ngày rồi. Vượt qua Nhạn Sơn, cách Thần Nữ Khuyết chỉ hơn trăm dặm, không biết bách tính ở Nhạn Sơn đã được nếm thử lộc nhung gửi từ phương Bắc về chưa?"

Động tác của Đàm Nhung không hề khựng lại, trong tiếng gió rít, tiếng cười sảng khoái của ông ta vang lên.

"Dạo này khẩu vị của Nhị thẩm con không tốt, chỉ là một xe lộc nhung thôi mà, chẳng lẽ gia đình như chúng ta lại không ăn nổi?"

Giọng Đàm Tuân trầm xuống cực độ: "Quận Bình Ninh nơi Nhạn Sơn tọa lạc, số bách tính c.h.ế. t đói đã lên tới cả nghìn người, lương thực dự trữ gần như cạn kiệt, mà mùa đông năm nay mới chỉ vừa bắt đầu."

"C.h.ế. t đói nhiều người thế, đám quan lại ở Giáng Châu phen này khổ sở rồi."

Đàm Nhung xoay người, mũi thương hất tung tuyết đọng bay lả tả như muối mịn, ông ta cười nói: "Con nhắc nhở rất đúng, chúng ta cũng phải sớm đề phòng, trông coi cửa nẻo cho kỹ, đừng để đám lưu dân như châu chấu tràn qua đó làm liên lụy đến quận Uyển."

"Nhị thúc!" Đàm Tuân gắt lên: "Kho Thường Bình vốn dĩ là do Bệ hạ thiết lập để cứu trợ thiên tai!"

Cây thương cắm phập xuống nền tuyết cách Đàm Tuân một trượng.

Đàm Tuân nhìn ông ta từng bước đi về phía mình.

Người nhà họ Đàm sinh ra đều rất cao lớn, ngay cả cha hắn cũng cao tám thước, Nhị thúc hắn lại càng là bậc kỳ tài võ tướng bẩm sinh.

Không hiểu sao, trong đầu Đàm Tuân bỗng hiện lên một bóng dáng.

Vị sơn chủ Hồng Diệp Trại ở núi Ngu Sơn kia, cũng là người phương Nam hiếm hoi có vóc dáng cao lớn vạm vỡ như vậy.

"Ngọc Huy, sang năm con cũng đến tuổi nhược quán rồi. Cha con cho con đến đây rèn luyện, con thực sự tưởng rằng rèn luyện chỉ là mấy việc vặt vãnh trong tộc thôi sao?"

Đàm Nhung rút cây thương lên, thản nhiên nói: "Ba mươi vạn thạch lương thực, gửi đi là chuyện đương nhiên, nhà họ Đàm ta không có nửa phần công lao. Nhưng giữ lại trong tay, đó là quân lương. Ngày sau nếu Giáng Châu xảy ra chiến tranh, số lương thực này là vốn liếng để nhà họ Đàm ta một bước lên mây."

Đàm Nhung bước tới, vỗ vỗ vai đứa cháu trai.

Đôi mắt đen láy của Đàm Tuân mở to dần.

"... Cha và Nhị thúc, là muốn dùng chiến tranh để nuôi dưỡng gia tộc."

Dường như nghe ra sự không vui trong lời nói của hắn, Đàm Nhung ngoái lại liếc nhìn, cười nói: "Mấy ngày trước những kẻ trong triều dâng sớ đàn hặc công chúa Thanh Hà, con tưởng ai là kẻ cầm đầu?"

"Chẳng lẽ không phải là cô mẫu sao?" Mặt Đàm Tuân lạnh như băng.

"Cô mẫu con giỏi lắm cũng chỉ xúi giục được mấy tên môn sinh họ Đàm, làm sao gây nên sóng gió lớn được? Chỉ cần Thái phó ra mặt là có thể thay Công chúa dẹp yên. Kẻ thực sự gây chuyện là Thừa tướng Tiết Doãn."

Đàm Nhung xách bầu nước phía sau lên uống ừng ực một ngụm, rồi nói tiếp: "Bọn họ muốn mượn cơ hội này để so găng với Bệ hạ đấy, công chúa Thanh Hà chỉ là cái cớ mà thôi. Cho nên con xem, nếu con thực sự muốn bảo vệ Công chúa, thì không thể để Tiết thị ở Tuy Nam đè đầu cưỡi cổ nhà chúng ta mãi được."

Đàm Tuân mím môi không nói, một lát sau mới đáp: "... Nhờ phúc của Nhị thúc và cô mẫu, hôn ước giữa con và Công chúa đã bị hủy bỏ, Nhị thúc hà tất phải nhắc lại."

"Hủy bỏ làm gì? Đợi ngày sau Nhị thúc lập đại công, Nhị thúc sẽ thay con xin chỉ. Đích trưởng công t. ử nhà họ Đàm chúng ta, xứng đáng được sánh đôi với vị Công chúa tôn quý nhất thiên hạ."

"..."

Đàm Tuân tuy không tán đồng cách làm của Nhị thúc, nhưng chuyện đã đến nước này, hắn cũng chỉ có thể tìm cách khác.

Đợi hắn đi rồi, nụ cười trên mặt Đàm Nhung tắt ngấm, ông ta lắc đầu: "Tính tình vẫn còn quá mềm yếu. Mềm lòng quả đoán, nhân từ thái quá như vậy, sau này làm sao gánh vác nổi gia nghiệp nhà họ Đàm? Ta thấy, nó còn chẳng bằng vị công chúa Thanh Hà kia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!