Thực ra Ly Châu chưa say hẳn.
Men rượu xé vụn ý thức của nàng, khiến nàng mơ hồ không rõ mình đang ở đâu, nhưng đầu óc vẫn chưa đến mức mụ mị hoàn toàn. Nàng vẫn còn nhớ lại một chuyện cũ sau khi thành thân ở kiếp trước.
Năm ấy, người Ô Hoàn quấy nhiễu biên thùy, khiêu khích Nam Ung. Bùi Dận Chi thân chinh đến Thần Nữ Khuyết, đ.á.n. h cho quân Ô Hoàn đại bại.
Đó là lần thứ hai Bùi Chiếu Dã đích thân ra trận tại Thần Nữ Khuyết. Trong cung mở tiệc ăn mừng chiến thắng vang dội này.
Thẩm Phụ lúc bấy giờ đã kế vị, miễn cưỡng hỏi hắn muốn được ban thưởng gì.
Bùi Chiếu Dã cúi đầu đáp: "Thần t. ử chia sẻ lo âu với triều đình là bổn phận, không cần ban thưởng. Nếu Bệ hạ nhất quyết muốn ban ơn, vậy xin hãy theo luật lệ triều Ung, sắc phong cho tỷ tỷ của người làm Trưởng Công chúa."
Danh hiệu Công chúa hay Trưởng Công chúa không phải sinh ra đã có.
Ly Châu vừa tròn trăm ngày đã được phong làm công chúa Thanh Hà.
Thẩm Phụ mười lăm tuổi đăng cơ xưng đế, nhưng trước đó, Minh Chiêu Đế cho đến lúc c.h.ế. t cũng không phong vương tước cho hắn, càng đừng nói đến việc chiếu cáo thiên h* th*n phận Thái t. ử của hắn.
Thẩm Phụ khắc cốt ghi tâm mối hận này.
Cho nên khi hắn lên làm Hoàng đế, hắn hoàn toàn không muốn sắc phong Ly Châu làm Trưởng Công chúa.
Nghe lời Bùi Chiếu Dã, vị vua trẻ tuổi không tỏ thái độ đồng ý hay phản đối. Không những thế, khi rượu đã qua ba tuần, hắn đột nhiên tuyên bố trước quần thần rằng sẽ phong cho tên Trung thường thị bên cạnh mình làm Hương hầu, hưởng thực ấp sáu trăm hộ.
Không phong cho Công chúa, không phong cho công thần, lại đi gia phong cho một tên hoạn quan?
Cả yến tiệc xôn xao.
Ly Châu khi ấy mặt lặng như nước, không nói một lời, mặc kệ những ánh mắt hoặc chế giễu hoặc thương hại đổ dồn về phía mình.
Bùi Chiếu Dã mỉm cười uống cạn chén rượu.
Nửa canh giờ sau, một tiểu hoàng môn lảo đảo chạy vào bẩm báo, nói rằng vị Hương hầu vừa được sắc phong kia đã nhảy xuống hồ sen tự vẫn. Hắn còn để lại một bức thư tuyệt mệnh, tự xưng thân phận thấp hèn, không kham nổi trọng trách, phụ lòng thánh ân nên nguyện tự sát tạ tội.
Giữa đại điện c.h.ế. t lặng, Bùi Chiếu Dã, người vừa ra ngoài để tỉnh rượu, bước vào. Trên cánh tay hắn còn vắt vài đóa hoa sen vẫn vương sương sớm, dường như chẳng hề hay biết gì về bầu không khí đông cứng xung quanh.
Vị Thái úy đại nhân với vạt áo vương m.á. u ung dung bước tới, chỉnh trang y phục, chắp tay dâng hoa sen đến trước mặt Công chúa, cười nói: "Dọc đường thấy hoa này nở trong đêm, rất xứng với thê t. ử của ta, nên hái về tặng nàng."
Ngày hôm sau, thánh chỉ sắc phong công chúa Thanh Hà làm Trưởng Công chúa và tin tức Bùi Chiếu Dã nhuốm m.á. u cung đình cùng lúc lan truyền khắp thành Lạc Dương.
Vì chuyện này, Bùi Chiếu Dã chịu sự chỉ trích nặng nề từ cả trong lẫn ngoài triều đình. Ngay cả những lão thần ủng hộ hắn cũng buông lời oán trách.
Mấy ngày liền sau đó, Ly Châu luôn ủ dột không vui.
Bùi Chiếu Dã tưởng nàng trách hắn g.i.ế. c tên Trung thường thị kia, chỉ đành bất lực v**t v* khuôn mặt nàng, nói nàng quá lương thiện.
Nhưng thực ra không phải vậy.
Ly Châu chưa bao giờ cho rằng mình lương thiện.
Phần lớn thời gian trong đời, nàng đều phải học cách đối mặt với sự sỉ nhục.
Đôi khi cần phải khóc, ví dụ như khi đối mặt với kẻ hay làm nhục người khác như Đàm Hoàng hậu, nước mắt có thể khiến bà ta hài lòng mà rời đi sớm.
Đôi khi cần phải phản kích, nhưng chỉ được phép phản kích khi bị người khác khiêu khích, và cũng không được quá phận, ví dụ như đối với Thẩm Phụ.
Tất nhiên, phần lớn thời gian, nàng chỉ cần im lặng chịu đựng là được.
Nhiều lúc, việc nàng không trả thù là một sự bất lực, sự nhẫn nhịn và tha thứ của nàng cũng chỉ là sự hèn nhát của kẻ yếu. Ly Châu thầm khinh thường phẩm chất này tận đáy lòng, nhưng lại buộc phải dựa vào bản năng ấy để sống sót đến tận bây giờ..... Giá như nàng có thể giống như Dận Chi thì tốt biết mấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!