Lời cảnh cáo của Đàm Kính không chỉ truyền đến cung Trường Thu của Hoàng hậu, mà cùng ngày hôm đó cũng được gửi về tổ trạch họ Đàm ở quận Uyển xa xôi.
Tuy nhiên, nội dung lại hoàn toàn trái ngược.
Người nhận được thư là Đàm Nhung, ông ta chỉ lướt qua nội dung rồi cười lớn quăng sang một bên.
"Huynh trưởng của ta đúng là mười năm như một, lúc nào cũng cẩn thận thái quá. Giờ bách quan Y Lăng từ chức là chuyện ván đã đóng thuyền, gián quan trong triều đua nhau dâng sớ phản đối. Chậm nhất là năm ngày nữa, nếu Bệ hạ còn không trừng phạt công chúa Thanh Hà, e là buổi chầu cũng chẳng thể diễn ra bình thường được."
Ông ta vừa mài mũi thương, vừa nhàn nhã nói chuyện với phu nhân Quách thị đang đọc sách trong thư phòng: "Vậy mà huynh trưởng còn dặn ta phải theo dõi sát sao động tĩnh ở quận Y Lăng, chẳng biết là đang lo cái gì... Chẳng lẽ còn sợ một nàng công chúa nhỏ bé cát cứ một phương, làm lung lay địa vị của Hoàng t. ử nhà ta sao?"
Quách phu nhân xuất thân danh môn, vốn có tài học, thường cùng chồng bàn luận việc bên ngoài. Nghe vậy, bà đặt cuộn thẻ tre xuống, trầm tư giây lát rồi nói: "Vị công chúa đó nghe nói từ nhỏ đã bái Thái phó Trịnh Từ làm thầy, giỏi cầm kỳ thi họa, lại có khả năng nhìn qua là nhớ, Bệ hạ còn ban cho nàng ta nửa mảnh hổ phù để hộ thân, đủ thấy sủng ái đến mức nào.
Nay nàng ta ở lại Y Lăng mãi không về, lời huynh trưởng nói không phải là không có lý đâu."
Đàm Nhung cười vang sảng khoái. Ông ta râu dài mày rậm, trạc ngoài ba mươi, thừa hưởng dung mạo tuấn tú của người nhà họ Đàm nhưng lại nhiều thêm vài phần phóng khoáng của võ quan so với vẻ nho nhã của các văn sĩ trong tộc.
"Nàng chưa gặp vị công chúa đó nên không biết nàng ta nhát gan như chuột đến mức nào đâu."
Đàm Nhung búng tay vào mũi thương, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
"Nàng ta biết rõ ta và Hoàng hậu hợp mưu g.i.ế. c mình, vậy mà không dám hé răng nửa lời với Bệ hạ. Nàng biết tại sao không? Chẳng qua là sợ ngày sau Bệ hạ băng hà, gia tộc chúng ta một tay che trời, nên muốn nhân lúc này bán cho ta một cái ân tình, mong chúng ta sau này tha cho một con đường sống mà thôi."
Đàm Nhung đứng dậy, tùy tiện múa vài đường thương, giọng điệu hờ hững: "Đàn bà con gái chỉ biết sợ sệt, tin vào mấy cái đạo lý ôn lương cung kiệm nhượng, gặp chuyện chỉ nghĩ đến đường lui, không dám liều mạng, càng không dám đ.á.n. h cược. Đừng nói là cho nàng ta một quận, cho dù dâng cả một châu, hễ địch đ.á.n. h tới là nàng ta chỉ biết nghĩ đến chuyện đầu hàng, cầu hòa thôi.
Có gì đáng sợ?"
Mũi thương vung lên xé gió, âm thanh sắc lạnh rợn người.
Quách phu nhân im lặng lắng nghe, lát sau mới nói: "Nhưng trớ trêu thay, kẻ phá vỡ kế hoạch diệt trừ Hồng Diệp Trại của chàng lại là vị công chúa Thanh Hà này đấy."
"..."
Đàm Nhung lộ vẻ không vui: "Liên quan gì đến nàng ta? Là do kế hoạch của huynh trưởng đã bỏ sót tấm hổ phù của nàng ta, cũng là do ta quá tin tưởng đám thủy phỉ ở Già Thảo Cừ. Không ngờ cấp cho bọn chúng bao nhiêu nỏ hạng nặng như thế mà vẫn thua dưới tay Hồng Diệp Trại."
Nhắc đến cái tên này, Đàm Nhung mới thu lại vài phần khinh miệt, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.
"Tên Bùi Chiếu Dã đó quả thực có vài phần dũng mãnh. Nghe Ngọc Huy nói, kẻ này bám riết lấy công chúa Thanh Hà, ta đoán hắn muốn mượn thế của Công chúa, lợi dụng nguồn muối để mưu đồ đại nghiệp."
Quách phu nhân nói: "Như vậy chẳng phải đúng ý chàng sao?"
"Người hiểu ta chỉ có phu nhân."
Đàm Nhung cười lớn, dứt tiếng cười, ông ta nói tiếp: "Họ Đàm đang cần một trận chiến để kiến công lập nghiệp. Dù là Hồng Diệp Trại làm phản hay họ Tiết ở Giáng Châu làm phản, họ Đàm đều có thể lấy chiến tranh để nuôi dưỡng gia tộc. Đến lúc đó, ắt sẽ như chim đại bàng cưỡi gió bay lên chín tầng mây..."
Đã đến giờ Đàm Nhung luyện võ như thường lệ. Hai vợ chồng mỗi người một việc, Quách phu nhân rời khỏi tiền viện, khi đi ngang qua hoa viên bỗng nghe thấy tiếng hát từ mặt nước vọng lại.
"Khúc này nghe lạ quá, trước đây dường như chưa từng nghe."
Nữ tỳ đáp: "Nghe nói là khúc nhạc đang thịnh hành gần đây, tên là 'Kim Lan Phú', các ca kỹ đang gấp rút luyện tập đấy ạ."
Quách phu nhân gật đầu: "Đợi tập xong thì gọi lên cho ta nghe thử."
Tiếng khánh đá ngân vang, từ chốn trâm anh thế phiệt bay ra tận hang cùng ngõ hẻm. Chỉ trong vài ngày, cùng với câu chuyện nàng họ Trịnh cứu chị, khúc ca đã được truyền tụng khắp nơi.
Trong quận Y Lăng ai ai cũng biết chuyện, tất cả đều đang nín thở chờ kết quả vụ án.
Người chịu trách nhiệm vụ án này là Lâm Chương, mới hai mươi sáu tuổi. Trước đây bị cấp trên chèn ép, hắn chỉ biết nhìn mặt người ta mà hành xử, chưa bao giờ dám tự quyết. Nay bỗng dưng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, quả thật là ăn không ngon, ngủ không yên.
Ngay cả trên đường đến quan nha cũng có người chặn hỏi: "Lâm Quyết tào, vụ án tỷ muội nhà họ Trịnh rốt cuộc xử thế nào? Không được làm oan người tốt, khiến bà con thất vọng đâu đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!