Làn da nàng mịn màng tựa sứ, dưới ráng chiều như được phủ lên một lớp voan mỏng màu cam nhạt.
Nàng nhắm nghiền mắt, dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị. Đôi má ửng hồng, khóe môi lúc nào cũng vương vấn nụ cười rạng rỡ, trong trẻo tựa mây trời, thanh khiết như mưa xuân.
Thế nhưng, có vẻ như dáng vẻ này chỉ dành riêng cho một mình hắn.
Bùi Chiếu Dã nhớ lại cảnh tượng ở sảnh chính quan nha hôm nay. Khi đối mặt với người ngoài, sự dịu dàng hòa nhã của nàng thực chất luôn pha lẫn chút lanh lợi vừa đủ. Không đến mức giả tạo, nhưng đủ để tự bảo vệ bản thân.
Vậy mà cớ sao nàng lại tin tưởng hắn đến thế?
Bùi Chiếu Dã cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Kể từ khi quen biết, hắn hết cướp đoạt tiền bạc của nàng, lại dùng lời lẽ cợt nhả trêu ghẹo, vậy mà nàng vẫn đối đãi với hắn bằng tấm lòng chân thành nhiệt huyết đến vậy. Tình cảm ấy nồng nhiệt đến mức cứ như thể ngay từ cái nhìn đầu tiên... nàng đã thích hắn từ rất lâu rồi.
Trái tim Bùi Chiếu Dã khẽ rung lên vì ý nghĩ này. Ánh mắt hắn khi khắc họa từng đường nét lông mày, khóe mắt nàng bỗng trở nên thâm trầm, sâu thẳm.
Ly Châu nhắm mắt chờ đợi hồi lâu, đang lúc nghi hoặc nheo mắt lại thì bất chợt cảm nhận được một nụ hôn rơi nhẹ trên trán.
Đầy trân trọng và xót xa.
Ly Châu ngạc nhiên đưa tay sờ lên trán.
Bùi Chiếu Dã nắm lấy đầu ngón tay nàng, nắn vuốt, nâng niu như đang mân mê một đóa hoa. Hắn nói: "Thật ra nàng có nói cho ta biết hay không cũng chẳng sao, ta không để ý đâu."
Câu nói này nghe sao mà quen tai đến lạ.
Kiếp trước, sau khi thành thân với Bùi Chiếu Dã, nàng và Đàm Tuân cũng từng chạm mặt. Thậm chí có lần trong yến tiệc cung đình, nàng còn bị Đàm Tuân chặn lại ở vườn Phương Lâm để nói vài câu. Hắn ta dường như rất lo lắng việc Bùi Chiếu Dã cậy thế quyền thần mà bạo hành nàng sau lưng.
Ly Châu cảm thấy nỗi lo của hắn thật nực cười nên chẳng buồn để tâm. Nhưng khi về phủ, sợ Bùi Chiếu Dã nghe được sẽ buồn lòng nên lúc hắn hỏi tới, nàng cứ ấp úng không chịu nói thật.
Khi đó, hình như hắn cũng đã nói câu này.
"Công chúa và Đàm Tuân dù sao cũng từng là phu thê, có những lời không tiện nói cho người ngoài biết cũng là lẽ thường tình, ta không để ý."
Tuy nhiên, dựa vào sự hiểu biết về hắn ở kiếp này, Ly Châu ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi lại: "Có phải chàng vẫn còn giấu nửa sau của câu nói đó không?"
Bùi Chiếu Dã ngước mắt lên, đuôi mày khẽ động, ánh nhìn có chút kỳ lạ: "Sao cái gì nàng cũng biết thế?"
Còn dám hỏi nữa sao! Chẳng phải do bị hắn lừa quá nhiều lần nên thành ra có kinh nghiệm rồi à!
Thấy Ly Châu nhìn mình với vẻ không hài lòng đầy tinh tế, hắn mới thong thả nói: "Ta chỉ nói là không để ý nàng, chứ chưa từng nói là không để ý hắn. Hắn mà dám hôn nàng, ta nhất định sẽ nhét than nóng vào mồm hắn, nung nát cái miệng thối tha đó ra."
"..."
Giờ thì nàng đã hiểu tại sao kiếp trước Đàm Tuân cứ hay hỏi nàng có bị Bùi Dận Chi đ.á.n. h không. Chắc chắn là chính hắn đã bị đ.á.n. h rồi.
Nghĩ vậy, Ly Châu không khỏi dành cho Đàm Tuân thêm một chút đồng cảm. Dù sao kiếp trước sau khi hòa ly, hắn biết mình đuối lý nên thực sự không có hành động nào quá phận với nàng, vậy mà vẫn bị đòn, oan uổng thật.
Ly Châu dịu giọng nói: "... Không có hôn, chỉ là nhìn nhầm góc độ thôi. Hắn mà dám hôn ta thật, ta đời nào lại đứng yên? Ta đâu phải kẻ ngốc."
Thực ra Bùi Chiếu Dã cũng biết rõ điều đó. Nhưng hắn vẫn cứ muốn hỏi. Hắn chỉ muốn nghe chính miệng nàng giải thích như vậy.
Hắn cũng tự thấy mình thật nực cười, lấy tư cách gì mà chất vấn người ta? Rõ ràng đến việc giữ nàng lại bên mình hắn còn chưa dám.
"Thơm quá."
Ly Châu khịt mũi, ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, mềm mại, nàng nhìn quanh quất: "Cái gì mà thơm thế, ta đói rồi, muốn ăn."
Bùi Chiếu Dã bật cười: "Đừng nói là đến khoai lang nướng nàng cũng chưa từng ăn nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!